Thông Báo

Vì một số bất cẩn trong lúc edit truyện cho nên tạm chời ta sẽ set pass những chương đã eidt để sữa chữa, mong mọi người thông củm cho ta. Khi hoàn tấn việc ủửa chữa sẽ lại mở pass cho mọi người.

Ngày lành!!!

Bán Lộ Cầm Quân – chương 4

Bán Lộ Cầm Quân

Tác giả: Lăng Báo Tư

Dịch: QT

Edit: Tiểu Phụng

Vài dòng lảm nhảm của beta tờ :))): đầu tiên là xin lỗi mọi người cũng tiểu muội muội, dạo này tỷ bận quá không beta cho muội được, thật có lỗi quá, muội gửi bản edit lâu như vậy rồi mà hôm nay tỷ mới up bài lên, xin lỗi vì đã để muội và mọi người đợi lâu.

Ngày lành

Đệ tứ chương

        “Thiếu gia, sắc trời đã tối, chúng ta đi thôi!”

        Tây Ninh không ngừng thúc giục, nhưng Dịch Vân Trai lại không hề nhúc nhích, căn bản giống như là không muốn di chuyển.

        “Thiếu gia, sắc trời thật sự tối rồi, chúng ta mau trở về đi thôi!”

        Tây Ninh cố ý đề cao thanh âm, Tả Chấn Ngọc cũng biết Tây Ninh là cố ý, ai đời lại muốn ở một nơi rách nát như vầy, huống chi Dịch gia lại là một phú hào, tự nhiên càng thêm khinh thường địa phương này. Hắn cúi đầu, mân mê gói thuốc, nhỏ giọng nói: “Ta đây không tiễn.”

        “Thiếu gia, đi thôi!” Tây Ninh lặp lại lần nữa.

        “Ngươi biết đánh đàn sao?” Dịch Vân Trai bỗng nhiên chỉ vào một chiếc cầm được đặt trên kệ hỏi Tả Chấn Ngọc.

        Tây Ninh quả thực sắp té xỉu, thiếu gia tại sao còn không mau mau đi khỏi đây, vì cái gì cứ muốn một câu nối tiếp một câu trò chuyện với quái bệnh biểu thiếu gia.

        Tả Chấn Ngọc lắc đầu, “Ta không biết.”

        “Ta dạy ngươi được không?”

        Câu có câu không nói chuyện phiếm thì không tính đi, nhưng thiếu gia sao lại nói là muốn dạy hắn đánh đàn? Thiếu gia nhất định là bị quỷ mê hoặc, trừ bỏ bị quỷ mê hoặc ra, tuyệt đối không có người làm ra hành động ngu xuẩn như vậy!

        Tả Chấn Ngọc buộc chặt gói thuốc, hắn ngẩng đầu đối mặt Dịch Vân Trai.”Thực xin lỗi, ta vừa rồi nói dối, kỳ thật ta biết đánh đàn, bất quá cầm nghệ không tốt. Dịch thiếu gia, ngươi không cần dạy ta, ta vốn đã biết.”

        “Có thể đàn cho ta nghe không?”

        Tả Chấn Ngọc quả quyết cự tuyệt, “Không, ta cầm nghệ không tốt, đàn cũng không hảo, bản thân chẳng qua chỉ là loạn đạn mà thôi, không thể ở trước mặt khách quý bêu xấu.”

        “Thiếu gia, trời quả thực đã tối rồi, đi thôi!”

        Tây Ninh luôn mãi thúc giục, Dịch Vân Trai đành phải đứng lên chuẩn bị rời đi.

        Hắn khom người nói với Tả Chấn Ngọc: “Ngày ấy thực sự là thất lễ với ngươi, ta không biết bị làm sao, thế nhưng lại làm ra loại hành vi như vậy.”

        Tả Chấn Ngọc quay đầu đi, không nói gì về sự thất lễ của hắn ngày đó.

        “Trời tối, trở về cẩn thận.” Tả Chấn Ngọc thản nhiên nói.

        Vừa mới trở về sương phòng, Tây Ninh vội vàng châm trà cho Dịch Vân Trai, chỗ trà lạt lẽo khi nãy Tả Chấn Ngọc cho bọn hắn uống quả là thứ trà thấp kém, Dịch Vân Trai tiếp nhận chén trà, một bộ dáng tâm thần không yên.

        “Hắn tại sao lại nói mình không biết đánh đàn?”

        “A?” Tây Ninh nhất thời không rõ Dịch Vân Trai đang nói cái gì, suy nghĩ thêm một chút, mới biết hắn đang bận tâm lời nói vừa rồi của Tả Chấn Ngọc.

        “Trên cầm hoàn toàn không có đóng bụi, nhất định mỗi ngày hắn đều đàn, tiếng đàn chúng ta nghe được đều là do hắn khẩy, hắn vì cái gì lại nói mình cầm nghệ không tốt? Rõ ràng hắn đàn tốt như vậy. . . . . .”

        “Thiếu gia, chúng ta làm sao biết đang nghĩ cái gì.” Hơn nữa hắn cũng không muốn biết người kia suy nghĩ cái gì.

        Dịch vân trai lại lâm vào dòng suy tưởng, phát hiện rất nhiều chuyện không thích hợp.

        “Không đúng, không đúng, hết thảy cũng không đúng!”

        Tây Ninh thật sự không cảm nhận được chỗ nào không đúng, có lẽ là Tả Chấn Ngọc không thích người khác nghe tiếng đàn của hắn, loại chuyện này cũng có nghe nói qua, không có gì đáng để tâm.

        “Thiếu gia, cũng không có cái gì không đúng, người chỉ cần vừa đến nơi đó, cả người liền giống như mất hồn! Thiếu gia, ta thấy nơi hắn ở thật sự không sạch sẽ.”

        Không để ý tới ẩn ý trong lời nói của Tây Ninh, Dịch Vân Trai cảm thấy có rất nhiều chuyện không hợp lẽ thường.

        “Hắn vì sao không chịu đánh đàn cho ta nghe? Vì cái gì lại muốn ta nhanh chóng rời khỏi? Vốn dĩ hắn nói không biết đánh đàn, vừa nghe thấy ta nói muốn dạy hắn, hắn lại lập tức thay đổi ý định. . . . . . Hết thảy chuyện này đều không thích hợp! Mỗi người hễ thấy ta liền muốn ra mặt nịnh nọt, còn hắn vì cái gì ngay cả đàn một khúc cầm để nịnh bợ ta cũng không chịu? Nhà hắn rõ ràng chỉ có bốn bức tường, ngay cả nước trà đều không có mùi vị gì cả, huống chi bệnh của hắn cũng cần có ngân lượng để chữa trị, nếu như nịnh bợ ta, nói không chừng ta sẽ thay hắn thỉnh lương y đến trị liệu, hắn tại sao không chịu?”

        “Thiếu gia, người đừng suy nghĩ nữa, dùng bữa xong liền nghỉ ngơi đi.” Tây Ninh mở miệng khuyên hắn.

        Tây Ninh thật sự không muốn hắn nghĩ nhiều đến chuyện của quái bệnh biểu thiếu gia kia, căn bệnh của y đã đủ kỳ quái rồi, đã vậy còn cố tình để thiếu gia nhà hắn gặp y, còn nhớ y, thật là có đủ mạc danh kỳ diệu.

        Nghỉ ngơi một đêm, trời vừa mới sáng, Dịch Vân Trai đã tự mình mặc hảo y phục, Tây Ninh dụi mắt, mệt mỏi nhìn lên, bất quá Dịch Vân Trai đã rời giường, hắn cũng không thể không đứng dậy.

        “Thiếu gia, hôm nay dậy sớm như vậy làm gì? Muốn dẫn Lan Huân tiểu thư đi chơi sao?”

        Dịch Vân Trai nói: “Ngươi ngủ đi, ta muốn đến tiểu ốc ở hạu viện.”

        Tiểu ốc ở hậu viện? Không phải là cái nơi ở của quái bệnh biểu thiếu gia kia sao? Tây Ninh trợn mắt há hốc mồm hỏi: “Thiếu gia, ngườii. . . . . . Người muốn đi nơi đó làm cái gì?”

        “Ta muốn đi nghe hắn đánh đàn.”

        Chẳng lẽ thiếu gia điên rồi? Nhưng nhìn bộ dáng hắn thần thanh khí sảng, thật không giống kẻ điên, nhưng sao lại muốn làm loại chuyện điên rồ như thế này? Tây Ninh giật mình nhìn Dịch Vân Trai.

        “Nếu Lan Huân tiểu thư đến tìm người thì sao? Ngươì có biết mỗi ngày sau khi thức dậy thì nàng đều tới tìm người chứ.” Tây Ninh vội vả nhắc nhở hắn, muốn đánh hắn tỉnh bệnh điên.

        Dịch Vân Trai thản nhiên nói: “Nói ta đi ra ngoài, đừng để cho nàng đến phiền nhiễu ta.”

        Thiếu gia thật sự điên rồi, bằng không chính là bị quỷ mê hoặc! Tây Ninh há hốc miệng. Thiếu gia không chịu âu yếm Lan Huân tiểu thư, mà lại muốn chạy đi nghe một quái bệnh nam nhân đàn, chuyện này thật sự khiến kẻ khác không thể tưởng tượng được, không được, không được, hôm nay hắn phải đến linh miếu ở phụ cận, giúp thiếu gia cầu bùa mang ở trên người để xu cát tị hung (rướt may mắn xua đuổi điềm xấu.

        Vừa mở cửa, liền thấy Dịch Vân Trai đứng ở trước mặt, khiến cho Tả Chấn Ngọc kinh hách lui ra phía sau hai bước, giống như là không tài nào tưởng tượng nổi tại sao hắn lại xuất hiện trong này.

        Bên ngoài phong lãnh (gió lạnh), Tả Chấn Ngọc có chút do dự, đứng ở trong phòng nói với hắn: “Dịch thiếu gia, bên ngoài trời lạnh, ngươi vào đây ngồi đi!”

        Dịch Vân Trai gật gật đầu, đi vào trong phòng.

        Tả Chấn Ngọc ôm cầm, có chút gian nan mở miệng, “Ta mỗi ngày buổi sáng đều ở trước bài vị đánh đàn cho vong mẫu nghe, Dịch thiếu gia nếu không chê, mời ngồi!”

        Dịch Vân Trai ở Tiêu gia vài ngày, đã sớm biết phía sau nhất định sẽ có tiếng đàn vang lên, nhưng không biết là hắn lại dùng tiếng đàn để tế bái vong mẫu của mình.

        Tiếng đàn boong boong, tựa như hành vân lưu thủy lưu loát sinh động, không biết là do quá khẩn trương, hay là do có ngoại nhân hiện hữu, Tả Chấn Ngọc đàn sai không ít đoạn, lúc sau chờ y đàn xong cầm, mồ hôi trên trán đã muốn toát ra.

        Y cầm bố khăn lau đi mồ hôi, chỉ thấy Dịch Vân Trai vẫn ngồi ở trong phòng không đi, y đành phải rót một ly trà, đặt ở trước mặt Dịch Vân Trai.

        “Ngươi đàn thật là dễ nghe, từ lúc Lan Huân rời ta đi, ta cũng chưa từng nghe qua tiếng đàn tốt như vậy.”

        Hắn ca ngợi làm cho Tả Chấn Ngọc thoáng vẻ bất an.

        Dịch Vân Trai lại hỏi tiếp: “Ngươi đã dùng dược trị ho chưa?”

        “Đa tạ ý tốt của Dịch thiếu gia, ta đã dùng, tối hôm qua không còn ho.”

        “Hữu hiệu là tốt rồi.”

        Bọn họ cứ ngồi như vậy, câu có câu không nói chuyện phiếm, thời gian còn lại hai người đều là trẫm mặc.

        Những ngày kế tiếp, Dịch Vân Trai cơ hồ mỗi ngày đều tới tìm Tả Chấn Ngọc, hơn nữa đều là tới giờ Thìn (hình như là khoảng 8-10h tối)mới rời đi, có đôi khi Tây Ninh cũng không cam lòng nên không muốn cùng hắn đến đây, cho nên đa phần đều là hắn đến một mình.

        Có lẽ là bởi vì đã có chút quen thuộc, nên nếu Dịch Vân Trai thỉnh y đánh đàn, y sẽ đàn, nói cũng nhiều hơn so với trước kia một chút, nhưng nếu nhắc tới quái bệnh của y, y liền trầm mặc không nói, mãi đến hôm nay, y mới lộ ra thêm một chút.

        ” Bệnh này có lẽ là một loại báo ứng, báo ứng ta phụ lòng vô tín.”

        Nghe y nói như vậy, làm cho Dịch Vân Trai có chút hoang mang.

        “Ngươi vì sao nói như vậy?”

        Tả Chấn Ngọc ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp kia củay nhìn chằm chằm Dịch Vân Trai, Dịch Vân Trai kìm lòng không đặng rất muốn nhéo nhéo mặt y, bất quá do trên mặt y là tầng tầng lụa mỏng, cho nên hắn mới không có làm ra loại hành động vô lễ này.

        “Ta đã từng có một ái nhân, nhưng ta lại lừa dối hắn, trong khoảng thời gian đó, lần nói dối thứ hai lại tiếp nối lời nói dối thứ nhất, rồi lần nối dối thứ ba lại tiếp nối lời nói dối thứ hai. . . . . . Chờ ta nói dối đến một trăm lần, ta đã không thể nói ra sự thật được nữa, bởi vì ta biết thời điểm ta nói ra sự thật chính là lúc ta mất hắn.” Tả Chấn Ngọc vẻ mặt đua thương nói.

        “Vì cái gì không đối nàng ăn ngay nói thật? Nếu nàng cũng có tâm ý với ngươi thì. . . . . .”

        Tả Chấn Ngọc cắn nhanh môi dưới, bi thương không thôi gục đầu xuống, “Bởi vì nếu ta nói ra sự thật, ta sẽ không còn là người của hắn, hắn cũng sẽ cả đời hận ta vì ta đã làm cho hắn rơi vào tình huống khó xử như vậy.”

        “Ta không hiểu.” Dịch Vân Trai lắc đầu, thật sự nghe không hiểu y đang nói cái gì.

        Tả Chấn Ngọc vuốt ve cây cầm nhẹ giọng hỏi: “Dịch thiếu gia, Lan Huân mấy năm qua không thấy bóng dáng, chẳng lẽ trong lòng ngươi không trách nàng, không hận nàng sao?”

        “Ta không trách nàng, ta biết nàng nhất định là có nỗi khổ mới có thể rời ta đi. Chúng ta tâm tâm tương hứa, nàng biết lòng ta, ta cũng hiểu lòng nàng.”

        Nghe thấy Dịch Vân Trai trả lời thâm tình như thế, Tả Chấn Ngọc thất thần sảy tay lộng đoạn huyền cầm, cầm huyền ‘ba’ một tiếng xẹt qua tay y, tơ máu trong nháy mắt chảy ra.

        Dịch Vân Trai vội vàng cầm bố khăn băng lại, cầm máu giúp y.

        “Đau không?” Dịch Vân Trai lo lắng hỏi.

        Không trả lời Dịch Vân Trai, Tả Chấn Ngọc ngược lại đưa ra vấn đề, “Sau này, nếu ngươi cùng Hồng nhi thành thân, ta có thể đến nhà ngươi thăm ngươi được không?”

        Bởi vì đau đớn mà nhỏ lệ, con mắt sáng lộ thần sắc bi thương, giống như bị thống khổ xuyên thấu qua thân thể, mới khiến y có thể đem nỗi thống khổ chôn sâu ở trong lòng ra mà hỏi như vậy.

        Dịch Vân Trai trong lòng chấn động, Tả Chấn Ngọc nói như thống khổ ai thiết, giống như tâm đọa, làm cho hắn nhịn không được muốn ôm chặt lấy y vào lòng, hôn lên môi y, hôn lên những giọt lệ, sau đó đưa đẩy y lên giường, liều lĩnh cưỡng bức.

        Vừa định vươn tay kéo y vào trong lòng, xúc động cơ hồ khó có thể khống chế, nếu không phải Dịch Vân Trai tự chủ rất mạnh, tuyệt đối không thể lập tức ngăn lại hành động của chính mình.

        Dịch Vân Trai đầu váng mắt hoa, lui vài bước, ngay cả hắn cũng không hiểu được chính mình vì sao lại nổi lên loại ý tưởng đáng sợ như vậy đối với diện mạo quái dị của quái bệnh nam nhân này.

        Tả Chấn Ngọc biết chuyện của mình có bao nhiêu kỳ quái, nhưng nghĩ đến chuyện hắn nghĩ mình chẳng biết xấu hổ muốn đến nhà hắn ăn nhờ ở đậu.

        “Thực xin lỗi, ý ta không phải như vậy, ta chỉ là . . . . . Chính là. . . . . .”

        Nói không nên lời chỉ là cái gì, Tả Chấn Ngọc hốc mắt đỏ lên, lệ sắp trào ra, thế nhưng Dịch Vân Trai một câu cũng không nói lập tức quay đầu bước nhanh ra khỏi phòng.

        Tả Chấn Ngọc muốn đuổi theo hắn, nhưng vừa bước được hai bước đã ngừng lại, trơ mắt nhìn Dịch Vân Trai rời đi.

        Y dùng tay tự đánh vào vào ngực của mình, giống như đang trách cứ bản thân mình ngu xuẩn.

        “Ta đang nói cái gì thế này? Sao ta lại có thể chẳng biết xấu hổ vẫn muốn thấy hắn như vậy? Ta. . . . . . Ta. . . . . .” Y thở hổn hển, run rẩy cởi mạng che mặt.

        Tả Chấn Ngọc vuốt ve mặt mình, không cần gương đồng, hắn cũng biết bộ dáng của mình hiện tại đã sớm người không ra người, quỷ không ra quỷ.

        Cho dù chính mình có xinh đẹp như trước, cũng không có cách nào cùng Dịch Vân Trai nhận thức.

        Bởi vì vào ba năm trước, y đã lừa Dịch Vân Trai nói rằng mình là một cô nương, nhưng theo thời gian ở chung, cảm giác sợ hãi của y càng ngày càng tăng.

        Nếu Dịch Vân Trai biết được nữ nhân tên gọi Tiêu Lan Huân thật sự không tồn tại, mà chỉ là một nam tử tên gọi Tả Chấn Ngọc, hắn có hận mình thấy xương hay không?

        Chỉ mới nghĩ như vậy, cũng khiến cho y kinh hồn táng đảm.

        Y không có cách nào chịu nổi hận ý của Dịch Vân Trai, thậm chí ngay cả tình yêu của Dịch Vân Trai, đối với y mà nói đều là một loại tra tấn.

        Người hắn yêu không phải là mình, mà là một giả nữ tử tên là Tiêu Lan Huân.

        Y không dám ở trước mặt Dịch Vân Trai nói yêu, lại càng không dám để cho Dịch Vân Trai phát hiện sự thật y là nam tử, y sợ hãi cùng hoảng loạn, e sợ nếu có một ngày Dịch Vân Trai phát giác sự thật, hắn sẽ đối với mình hận thấu xương.

        Nhưng tình yêu của hai người sâu đậm, ánh mắt Dịch Vân Trai nhìn y luôn có lửa nóng, y biết Dịch Vân Trai muốn y, tuy rằng y cũng yêu Dịch Vân Trai sâu đậm, chỉ hận không thể đem tất cả mọi thứ của mình cho hắn, nhưng là y không thể, mãi cho đến một ngày kia! !

        Ngày đó Dịch Vân Trai thần trí mơ hồ, căn bản không thể nhận ra y là nam hay nữ, để cho y có cơ hội hoàn thành tâm nguyện của mình, còn nguyện Dịch Vân Trai sẽ phụ lòng y, từ nay về sau sẽ quên đi y.

        Không thể tưởng được Dịch Vân Trai không buông tha cho y, ngược lại không ngừng tìm kiếm Tiêu Lan Huân, còn bản thân mình vào những ngày này thì bị quái bệnh phát tác, không thể gặp người, dù cho là danh y cũng không thể kết luận y còn có thể sống được bao lâu.

        “Ta thật sự yêu  ngươi, chính là ta không thể nói. Vân Trai, ngươi có thể hiểu không? Có thể không?” Tả Chấn Ngọc thương tâm nói.

        Y thân thể gầy yếu, căn bản không thể đợi sau khi Dịch Vân Trai và Tiêu Lan Huân thành thân, để đến nhà của hắn nơi phương bắc mà gặp mặt, huống chi việc Dịch Vân Trai vừa nãy chạy trối chết cũng đã nói lên hết thảy mọi thứ đều là do chính mình si tâm vọng tưởng .

        Nước mắt rơi xuống, Tả Chấn Ngọc nằm gục lên bàn khóc rống.

        Trên đời này không có chuỵên gì thống khổ hơn việc yêu say đắm nhưng lại không thể nói ra thành lời, huống chi là chính bản thân mình hai tay dâng người mình yêu đưa cho kẻ khác.

        Chỉ vì một câu nói của Dịch Vân Trai, “không tìm được Lan Huân, không thành thân”. Tả Chấn Ngọc không đành lòng thấy hắn cô độc sống quãng đời còn lại, mới có thể dâng cái trâm cài đầu, liên hợp với người của Tiêu phủ lừa hắn.

        Tiêu Đại Nghiệp mắt thấy có cơ hội cùng người sang bắt quàng làm họ, đương nhiên là lập tức đáp ứng, hơn nữa Tiêu Hồng nhi chỉ vừa gặp mặt Dịch Vân Trai, liền một lòng muốn gả cho hắn.

        Kế hoạch của y đã tiến hành thuận lợi, nhưng vì sao trong lòng y tựa như một cái đại động bị phá vỡ trống rỗng?

        Thấy hắn, không thể gọi hắn; nhìn hắn, đau lòng không thôi. Nhưng nếu hắn không đến tiểu ốc này, y không biết chính mình có phải sẽ càng đau lòng hơn hay không?

        Tế vũ sơ lạc, tương kiến nan, bất kiến canh nan.

(Mưa phùn rơi khẽ, gặp đã khó, không gặp càng khó.)

        “Thiếu gia, ta đã sớm khuyên người không nên đến cái quỷ ốc kia, người xem người đây là cái sắc mặt gì?”

        Tây Ninh đã tự động đem “Hậu viện tiểu ốc” đổi tên thành “Quỷ ốc” , bởi vì thiếu gia nhà hắn hiện tại mỗi buổi sang nhất định đều phải đến đó.

        Hắn đã đi cầu thiệt nhiều bùa để thiếu gia mang theo bên người, nhưng thiếu gia mỗi ngày vẫn đến quỷ ốc nghe cái tiếng quỷ đàn gì đó, xem ra quỷ nơi đó nhất định là rất lợi hại, cho nên ngay cả phù chú của miếu cũng không trấn áp được.

        Một cơn mưa nho nhỏ vừa đổ xuống, Tây Ninh thấy Dịch Vân Trai mắc mưa trở về, sắc mặt lúc xanh lúc trằng, chính là sắc mặt giống quỷ, không khỏi lo lắng.

        “Tây Ninh, theo ta đến phủ thành viện.”

        “Thiếu. . . . . . Thiếu gia, ta không có nghe lầm đó chứ? Người . . . . . . Người muốn tới viện ư?”

        Dịch gia có dưỡng mấy sủng tì cập vũ, Dịch Vân Trai đương nhiên không phải loại người không hiểu việc đời, huống chi hắn ôn nhu đa tình, bộ dạng anh tuấn, thử hỏi có người cô nương nào không muốn hầu hạ hắn?

        Thẳng đến khi gặp được Tiêu Lan Huân, hắn mới sửa hành vi phong lưu ngày xưa, chuyên tâm đối đãi Tiêu Lan Huân.

        Từ sau khi Tiêu Lan Huân mất tích, Dịch Vân Trai thất hồn lạc phách đến nỗi hoàn toàn không gần nữ sắc, không nghĩ tới chuyện khi tìm được Tiêu Lan Huân rồi, hắn lại nói ra những lời này, làm cho Tây Ninh kinh ngạc không thôi.

        Dịch Vân Trai bắt lấy tay hắn, sắc mặt trắng bệch thật sự đáng sợ, “Hiện tại phải đi, mau!”

        Tây Ninh sợ hãi hỏi: “Thiếu gia, người đến tột cùng là làm sao vậy?”

        Dịch Vân Trai căn bản là không thể nói rõ nguyên nhân với Tây Ninh, bản thân mình là do khi đối mắt với một quái bệnh nam tử có dung mạo vô cùng xấu xí sinh ra dục vọng mãnh liệt.

        Thấy nước mắt của Tả Chấn Ngọc, hắn còn định vươn tay ôm lấy thân hình gầy yếu của y, hôn lên lệ thủy của y; hắn thậm chí còn muốn ở bên trong thân thể Tả Chấn Ngọc bày ra nhiệt tình của mình, so với khi được gặp lại Tiêu Lan Huân còn muốn xúc động hơn, càng không nói đến Tiêu Hồng nhi hiện tại, một chút cũng không gợi dậy nổi hứng thú của hắn.

        Hắn làm sao có thể nói với Tây Ninh chuyện như vậy? Ngay cả chính hắn cũng không thể tin được loại chuyện quái dị này lại phát sinh ở trên người mình, nhưng hạ thân lại đau đớn nóng rực làm cho hắn nghĩ muốn bỏ qua cũng thực khó khăn.

        Nhớ lại những giọt nước mắt của Tả Chấn Ngọc, toàn thân hắn phát hỏa tựa như bị thiêu đốt, nóng cháy vô cùng.

        “Ngươi rốt cuộc có đi hay không?”

        Dịch Vân Trai tức giận gào lên, Tây Ninh sợ tới mức run lẩy bẩy.

        “Ta đi, lập tức đi.” Tây Ninh bị hắn hét lớn không dám không theo, lập tức thu ngân lượng mặc áo khoác cùng Dịch Vân Trai đi tới trước phủ thành viện.

        Bọn họ bước vào khuôn viên ồn ào náo nhiệt, Dịch Vân Trai chỉ điểm mấy nữ tử tiếp khách, Tây Ninh thấy hắn thần sắc khác thường, căn bản là không giống như là tới tìm hoan, ngược lại giống như đến để phát tiết, Tây Ninh nào giờ vẫn giỏi coi mặt đoán lòng ngoan ngoãn đứng ở trước cửa chờ đợi, không dám hé răng nói nửa lời.

        Chỉ nghe thanh âm quen hầu hạ nam tử của hoa nương trong phòng ngân khẽ một tiếng hừ, cuối cùng cũng là thanh thanh thảo nhiêu, Dịch Vân Trai tìm một hoa nương không đủ, lại liên tiếp kêu các hoa nương khác đến hầu hạ hắn.

        Không biết thiếu gia có phải hay không bị quỷ mê hoặc quan hệ, nếu không sao lại quái dị như thế? Tây Ninh ngơ ngơ ngẩn ngẩn suy nghĩ.

        Tây Ninh giương mắt đứng tới sáng sớm, Dịch Vân Trai từ trong phòng đi ra vẻ mặt vẫn quái dị như cũ, hắn không có chút biểu tình vui sướng bình thường nào của nam nhân sau một đêm sung sướng, gương mặt tái nhợt không có chút máu của hắn làm cho Tây Ninh nhìn thấy liền phát run.

Bán Lộ Cầm Quân – Chương 3

Bán Lộ Cầm Quân

Tác giả: Lăng Báo Tư

Dịch: QT

Edit: Tiểu Phụng

Đệ tam chương

            Tây Ninh không ngừng thúc giục Dịch Vân Trai rời đi, nhưng hắn giống như hoàn toàn không có nghe thấy, ngược lại càng thêm dồn dập nói: “Ngươi vừa rồi nói ta có thể tự mình kiểm tra, ta muốn nghiệm thân được không?”

            “Không được!”

            Tả Chấn Ngọc đương nhiên không chịu, vừa rồi y té trên mặt đất, bởi vậy ngồi dưới đất liên tục lui về phía sau, thanh âm run rẩy sợ hãi chứng tỏ y rất kinh hoàng.

            Y như thế nào cũng không dám tin tưởng trên đời này lại có người như vậy, còn muốn kiểm tra thân thể để chứng minh y là nam nhân.

            Tả Chấn Ngọc càng thêm căng thẳng, yết hầu một trận khô khốc, nhịn không được khụ khụ ho ra tiếng, càng lúc càng ho dữ dội hơn, ngay cả thở cũng không ra hơi.

            “Thiếu gia, ta van cầu người mau rời khỏi đây đi!” Tây Ninh rốt cuộc bất chấp chính mình có bị lây bệnh hay không, bước vào phòng. Quái bệnh biểu thiếu gia kia ho như bị ho lao, người gặp người sợ, quỷ gặp quỷ sầu, hắn vội vàng lôi Dịch Vân Trai ra ngoài.

            Dịch Vân Trai thoát khỏi tay hắn, thừa dịp Tả Chấn Ngọc đang ho kịch liệt không rảnh bận tâm đến bản thân, trực tiếp đưa tay thân nhập vào tiết khố của y để nghiệm thân.

            Tây Ninh phát ra tiếng kêu thảm thiết.

            Người này bệnh kỳ quái như vậy, thiếu gia vẫn dám sờ vào người hắn, hơn nữa lại sờ hắn nơi đó, không biết có thể bị lây quái bệnh không a?

            Tả Chấn Ngọc thân thể cứng đờ, y lập tức nắm lấy tay Dịch Vân Trai, vội vàng rút ra khỏi đế khố của mình, đôi môi đã tái nhợt càng trở nên trắng, quay người lại, ôm lấy ngực của mình tiếp tục ho khan.

            Thế nhưng y khụ một tiếng, nước mắt lại nhỏ xuống mặt đất, bị mặt đất hấp thu.

            Dịch Vân Trai ngơ ngác nhìn tay của mình, vừa rồi tham nhập vào đế khố y vuốt ve, đã chưng minh được người trước mắt đích thị là nam nhân.

            “Thiếu gia, nhanh đi quay trở lại! Mau, mau! Đừng để bị hắn lây bệnh quái bệnh.” Tây Ninh sốt ruột lôi kéo Dịch Vân Trai đi ra ngoài.

            Tây Ninh vốn cũng biết điều, bởi vậy không dám ở trước mặt Tả Chấn Ngọc đem cái câu “truyền nhiễm quái bệnh” nói ra, nhưng vừa rồi thấy hành động của thiếu gia nhà hắn, hắn nhất thời sốt ruột, rốt cuộc bất chấp tất cả, bật miệng thốt lên sầu lo nội tâm của bản thân.

            Ngay cả khi nói như vậy rất khó nghe, nhưng cũng là sự thật.

            Tả Chấn Ngọc lui người lại, một tay chống mép giường, mặt khác một tay chống đỡ thân thể, giống như đang chống đỡ những thương tổn Dịch Vân Trai gây ra cho y.

            Y dựa vào tiểu sàng (giường nhỏ), nước mắt ròng ròng, cơ hồ khóc đến ngất đi.

            Dịch Vân Trai bị Tây Ninh sốt ruột lôi ra khỏi phá ốc, sau đó lại vội vàng kéo Dịch Vân Trai trở lại tây sương phòng, Tây Ninh lập tức sai người nấu nước đem đến cho Dịch Vân Trai rửa tay.

            “Thiếu gia, người. . . . . . Người làm cái gì vậy? Hắn là một kẻ đang chờ chết, người lại lấy thân thể khỏe mạnh của mình cùng hắn bác mệnh! Thiếu gia, cứ cho là người tưởng niệm Lan Huân tiểu thư đi, nhưng hiện tại Lan Huân tiểu thư ở ngay cạnh người, người sao lại có thể coi một quái bệnh nam nhân như nàng , người. . . . . . Người. . . . . .” Tây Ninh ảo não thực sự muốn mắn hắn, nhưng nhớ đến hắn là chủ tử, thật sự không thể mắng được, bằng không hắn đã sớm mắng ra nguyên một miệng đều là thô ngôn thô ngữ .

            ” Tiếng khóc của y giống như tiếng Lan Huân một đêm kia cũng khóc với ta như vậy.” Dịch Vân Trai si ngốc nói, giống như những chuyện lúc xưa đều quay lại trong tâm trí hắn.

            “Thiếu gia, một đêm kia người bị dược tính phát tác, phát sinh chuyện gì chính người cũng không nhớ rõ , làm sao còn có thể nhớ rõ Lan Huân tiểu thư khóc như thế nào, tiếng khóc của nàng lại là như thế nào?” Tây Ninh thấy vẻ mặt cùng bộ dáng hắn như bị quỷ mê hoặc, làm cho hắn nhịn không được rống ra tiếng với Dịch Vân Trai, hoàn toàn bất chấp thân phận của bản thân.

            Tây Ninh nói cũng có đạo lý!

            Một đêm kia hắn chỉ nhớ rõ chính mình không ngừng chuyển động ra vào trong thân thể ấm áp kia, những chuyện khác cũng chỉ còn là những đoạn ký ức đứt quãng mơ hồ.

            “Thiếu gia, ta van cầu người! Ba năm qua người thất hồn lạc phách đã quá đủ rồi, ngay cả lão gia cũng chịu không được, cố ý để cho người đi chấp chưởng gia nghiệp hảo lay tỉnh người; người mặc dù chủ quản gia nghiệp, tái chấn gia phong, nhưng một lòng vẫn không thể quên được Lan Huân tiểu thu, sau đó thật vất vả mới tìm được Lan Huân tiểu thư, người thấy vẫn chưa đủ ư, thế nhưng lại động thủ động cước với cái vị quái bệnh biếu thiếu gia kia. . . . . .” Dừng một chút, Tây Ninh không khỏi cả giận: “Người. . . . . . Ta thực không hiểu thiếu gia người suy nghĩ cái gì?”

            “Hắn thật sự rất giống Lan Huân, ngươi có biết là tại sao không?”

            Tây Ninh gặp qua Tiêu Lan Huân vô số lần, thậm chí có thể đọc làu làu Tiêu Lan Huân yêu cái gì, thích cái gì, nhưng hắn một chút cũng không cảm thấy quái bệnh biểu thiếu gia kia giống Tiêu Lan Huân ở điểm nào.

            Tây Ninh lắc đầu, “Thiếu gia, bọn họ hoàn toàn không giống! Một người là nam, một người là nữ, thêm nữa thanh âm của người nọ cũng không giống Lan Huân tiểu thư, ta không biết thiếu gia vì cái gì nói bọn họ giống nhau, cho dù thanh âm của hắn cũng có chút thiên nhu, nhưng vẫn là thanh âm nam tử, thanh âm của Lan Huân tiểu thư chình là thanh âm của nữ tử bình thường.”

            Tây Ninh nói rất có trật tự, Dịch Vân Trai không khỏi hoang mang ôm đầu, hắn hiện tại hồi tưởng lại chuyện sở tác sở vi (chak là ‘làm loạn’) vừa rồi của mình, mới thấy chuyện đó chỉ có thể dùng một chữ “quái” để hình dung.

            Làm gì có ai mới vừa gặp mặt, lại muốn ngó xem y bệnh chỗ nào, còn muốn tự mình nghiệm thân một nam tử? Hiện tại cẩn thận ngẫm lại, thanh âm Tả Chấn Ngọc quả là nam âm, đích xác không giống thanh âm của Tiêu Lan Huân.

            Một trận mê muội nảy lên trong lòng, hắn không thể giải thích việc làm vừa rồi của chính mình.

            “Ta cũng không biết mình bị cái gì, vừa rồi vẫn cho rằng hắn là Lan Huân, hiện tại ngẫm lại, hắn căn bản không có khả năng là nàng, ta là đang làm cái gì a?”

            Tây Ninh gặp Dịch Vân Trai rốt cục cũng nói chuyện bình thường lại, vui mừng gật gật đầu.

            Xem ra thiếu gia rốt cục hồi phục bình thường !

            “Thiếu gia, vừa rồi vẻ mặt của người chính là biểu tình bị quỷ mê hoặc, hoàn toàn không giống bộ dáng trước kia. Cho nên rõ ràng là do gian phòng ở của quái bệnh biểu thiếu gia kia không quá  sạch sẽ, thiếu gia người vừa đi vào, liền bị quỷ mê hoặc? Ta thấy sau này chúng ta đừng đến nơi đó nữa sẽ hảo hơn.”

            Dịch Vân Trai không yên lòng gật đầu, Tây Ninh gọi hạ nhân, đem thâu nước nóng đã dùng mang ra ngoài, sau đó lại dùng khăn lụa lau khô tay Dịch Vân Trai.

            Ngoài cửa truyền đến vài tiếng vang nhỏ.

            “Vân Trai, ngươi ở đâu?”

            Thanh âm mềm nhẹ từ ngoài của nhỏ nhẹ gọi vào, thanh âm này so với nam âm của quái bệnh biểu thiếu gia kia càng giống thanh âm của Tiêu Lan Huân ngày xưa hơn, thật không hiểu thiếu gia nhà hắn sao lại lầm lẫn như vậy được.

            Tây Ninh cười nói: “Lan Huân tiểu thư đến đây, ta đi mở cửa.”

            Tiêu Hồng Nhi vào cửa, liền đi tới trước mặt Dịch Vân Trai, hai tay đưa ra sau lưng, ngượng ngùng nhỏ giọng giải thích.

            “Vân Trai, thực xin lỗi, ta vừa rồi thật sự rất xấu a, ngươi trách cứ ta là đúng. Ta không nên đối xử với thân biểu ca như vậy, chỉ là ta vừa rồi rất sợ hãi hắn đem quái bệnh lây cho ngươi, cho nên mới lớn tiếng trách cứ hắn như vậy, ngươi đừng trách ta nữa nha? Thực xin lỗi, thực xin lỗi. . . . . .”

            Thấy nàng vẫn nói xong thực xin lỗi, Dịch Vân Trai mới nở nụ cười.

            “Đứa ngốc, là do ta hung dữ với nàng , nàng vừa rồi ở trong phòng khóc?”

            Tiêu Hồng Nhi hốc mắt phiếm hồng, giống như vừa mới khóc xong, nàng tựa đầu cọ vào ngực Dịch Vân Trai, “Người vừa rồi thật sự rất hung dữ với ta, ta còn tưởng người không cần ta nữa .”

            Dịch Vân Trai khẽ vuốt tóc nàng, nghĩ thầm, Tiêu Lan Huân đang ở bên cạnh hắn, hắn sao lại có thể nhận lầm một người ôm bệnh sắp chết là Tiêu Lan Huân, chính mình thật sự rất không phải .

            Có lẽ là do áy náy, khiến cho hắn đối với Tiêu Hồng Nhi càng thêm ôn nhu.

            “Để bồi tội, ta dẫn ngươi đến Phủ Thành chơi được không? Một ngày rồi trở về, nghe nói Phủ Thành mấy ngày nay tổ chức bái hào, phi thường náo nhiệt, chúng ta cùng đi chứ?”

            Tiêu Hồng Nhi vui vẻ nói: “Hảo, cám ơn Vân Trai.”

            Nàng so với Tiêu Lan Huân ngày xưa trên mặt luôn mang theo nét khinh sầu càng thêm khoái hoạt, chỉ cần vừa nhìn thấy hắn, sẽ luôn lộ ra nụ cười đẹp nhất, bởi vì nàng sắp trở thành thê tử của hắn, không còn có chuyện gì để phiền não, cho nên tất nhiên cũng không có khinh sầu. Dịch Vân Trai vì những chuyển biến của Tiêu Lan Huân tìm được một sự giải thích có chút hợp lý.

            Dịch Vân Trai đứng yên lặng, ánh mắt chằm chằm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu Hồng Nhi.

            Hơn ba năm trước, hắn không biết Tiêu Lan Huân vì sao phiền não, nhưng hắn vẫn luôn hy vọng nàng có thể nở nụ cười, đem tất cả tâm sự đều buông xuống, nhưng vì sao hiện tại, khi hắn đã đạt được như ước nguyện, ngày đại hôn của hai người cũng sắp đến, hết thảy đều là nên vui sướng, nhưng ở sâu tại một nơi nào đó trong lòng hắn vẫn cảm thấy cô đơn, so với lúc trước khi không có Tiêu Lan Huân càng thêm tịch mịch?

            “Lan Huân, ta yêu ngươi, đời này kiếp này sẽ không bao giờ buông tha ngươi .” Những lời hắn nói chưa bao giờ thay đổi, hắn biết trong lòng Tiêu Lan Huân cũng nghĩ như vậy.

            Tiêu Hồng Nhi trên mặt lộ ra nụ cười ngượng ngùng, dâng lên đôi môi, để cho Dịch Vân Trai làm càn hôn mình.

            Nụ hôn vừa dứt, nàng hô hấp dồn dập, yếu đuối ngã vào lòng Dịch Vân Trai, Dịch Vân Trai đã ở lại Tiêu gia nhiều ngày như vậy, nhưng đây lại là lần đầu tiên hắn hôn nàng, khiến nàng mục huyễn thần mê.

            “Ta la mắng, trách cứ nàng, đều là vì tốt cho nàng. Lan huân, ta hy vọng nàng đừng vênh váo tự đắc không coi người khác ra gì, nàng lại thấy lời ta nói đúng, ta thật cao hứng, nhưng mà ta càng hy vọng nàng có thể nói một tiếng thực xin lỗi với biểu ca của nàng.”

            Tiêu Hồng nhi thân thể thoáng cương, tiện đà lộ ra mỉm cười xinh đẹp đáp ứng hắn.

            “Hảo, chỉ cần Vân Trai muốn ta làm như vậy, ta đây liền phải làm.” Nàng ở trong lòng thầm nghĩ: không đời nào ta đi giải thích với hắn!

            Dịch Vân Trai vuốt ve đôi môi sưng đỏ của nàng, gật đầu khen ngợi, “Hảo, ngươi là Lan Huân ngoan của ta.”

            Phủ thành cứ bảy năm sẽ tổ chức tế bái hào gia một lần, đây là một địa thịnh sự ở nơi này, các loại đủ loại xiếc ảo thuật cùng những rạp hàng của người bán hàng, khiến người ta hoa cả mắt.

            Tiêu Hồng Nhi mới vừa nhìn thấy một gánh xiếc ảo thuật, vui vẻ vỗ tay, Tiêu Hoa Nhi ở một bên nhìn thấy Tiêu Hồng Nhi cùng Dịch Vân Trai anh tuấn phi phàm dựa sát vào nhau, còn nàng thì lại bị tì nữ trong phủ nâng đỡ, khiến nàng ghen tị không thôi, nhân dịp người người đông đúc chen lấn mà tiến sát lại gần Dịch Vân Trai, bắt chước Tiêu Hồng Nhi dựa vào hắn.

            Dịch Vân Trai lơ đểnh, còn tưởng rằng là do người khác đẩy nàng, săn sóc nói: “Hoa nhi, bên chỗ ngươi người đông đúc, để ta dẫn ngươi ra, tránh bị người ta xô đẩy mà bị thương.”

            Tiêu Hồng Nhi vừa nghe, biến sắc, Tiêu Hoa Nhi dường như đang thị uy nhìn nàng cười, giống như đang nói nàng cũng không có gì tài giỏi cho lắm.

            Tiêu Hồng Nhi lập tức níu tay Dịch Vân Trai, kêu lên: “Vân Trai, chân của ta bị người ta đạp, đau quá a!”

            Nghe nàng kêu đau, Dịch Vân Trai cũng bất chấp Tiêu Hoa Nhi, nhanh chóng chạy tới ôm lấy Tiêu Hồng Nhi, rồi phân phó Tây Ninh, “Ngươi dẫn Hoa nhi tiểu thư ra ngoài đi, ta trước đi xem thử chân của Lan Huân ra sao.”

            Tiêu Hoa Nhi tức giận đến phát run, nàng vừa nhìn cũng biết Tiêu Hồng Nhi đang làm bộ, bởi vì Tiêu Hồng Nhi dựa vào lòng Dịch Vân Trai mà nở nụ cười chói mắt với nàng, phảng phất như tuyên cáo người thắng lợi không phải nàng, mà chính là Tiêu Hồng Nhi ả.

            Dịch Vân Trai ôm Tiêu Hồng Nhi đi ra, ngồi ở chỗ ít người, giúp nàng cởi giày thêu xoa chân; hắn chính là thủ phú chi tử (con nhà giàu =)))), nhưng lại đối nàng ôn nhu săn sóc như vậy, làm cho Tiêu Hồng Nhi càng thêm mở cờ trong bụng.

            “Đau quá a! Vừa rồi người đó đạp chân ta thật mạnh.” Nàng làm nũng nói.

            Dịch Vân Trai cười nói: “Nhiều người thành ra chân nhiều, địa phương là nhỏ, đành phải đạp trúng ngươi . Không sao, ta kêu người đi mua dược cao, xoa trong chốc lát, nàng sẽ không đau .”

            Tây Ninh cũng đỡ Tiêu Hoa Nhi đến ngồi xuống cạnh họ, nhìn thấy cách nơi này hai ba bước có một hiệu thuốc, hắn xung phong nhận việc nói: “Ta qua kia mua, tiểu thư, thiếu gia, chờ ta trong chốc lát.”

            Tây Ninh vừa bước được một bước, Dịch Vân Trai bỗng nhiên giống nhớ tới cái gì đó, phân phó tôi tớ khác chiếu cố hai người bọn họ, sau đó đi về phía hiệu thuốc kia.

            Tây Ninh đang định lấy bạc ra trả, Dịch Vân Trai đã bước vào trong điếm.

            “Lão bản, có thuốc bột trị ho không?”

            “Thiếu gia, người mua dược trị ho làm gì? Người không ho khan a!” Tây Ninh cảm thấy thật quái dị, người trong Tiêu phủ cũng không có ai ho khan, người duy nhất ho khan chỉ có. . . . . . Chỉ có. . . . . .

            Di? Hay là thiếu gia muốn mua dược trị ho cho quái bệnh biểu thiếu gia kia?

            “Vị công tử này, dược có hai loại dùng để trị hoa có đàm và ho không đàm, không biết công tử muốn mua loại nào?” Lão bản hỏi lại.

            Dịch Vân Trai cũng không rõ bệnh trạng của Tả Chấn Ngọc, nhân tiện nói: “Đều lấy cho ta mỗi loại một phần, mặt trên ghi chú rõ ràng là được, cho ta dược liệu tốt nhất, ngân lượng cao chút cũng không sao.”

            Mua xong thuốc bột chuyên trị ho khan, Tây Ninh nhịn không được nói thầm, “Thiếu gia, có dược cũng khó kéo dài mạng người, ngươi hà tất phải?”

            Dịch Vân Trai không hờn giận nói: “Ngươi không thấy hắn ho nghiệm trọng như vậy sao? Chẳng lẽ ngươi ngay cả một chút lòng trắc ẩn cũng không có ư? Người yểu mệnh, cũng không tất yếu phải chịu thống khổ như vậy mà chết đi?”

            Nghe hắn nói như vậy, Tây Ninh không dám cãi lại.

            Thật không biết là thiếu gia muốn làm gì, chỉ cần nhắc đến quái bệnh biểu thiếu gia kia, hắn liền để tâm, ngay cả khi ở trước mặt Lan Huân tiểu thư cũng như thế, thật sự là rất kỳ quái ! Tây Ninh hoang mang nghĩ.

            Lúc chủ tớ hai người trở lại, liền nhìn thấy Tiêu Hồng Nhi giống như là đang cùng Tiêu Hoa Nhi cãi nhau, Tiêu Hồng Nhi nước mắt chảy xuống nhào vào trong lòng Dịch Vân Trai.

            “Tỷ tỷ mắng ta! Vân Trai.”

            Tiêu Hoa Nhi cắn răng cả giận: “Là nàng mắng ta!”

            Dịch Vân Trai không biết các nàng vì sao cãi nhau, chỉ có thể làm hòa sự lão nói: “Đừng nháo , ta thấy trời cũng đã tối, chúng ta trở về, nghỉ ngơi sớm đi.”

            Kỳ thật thời gian vẫn còn rất sớm, cho dù hiện tại trở về, chỉ sợ hoàng hôn chưa buông là đã về tới nhà, bất quá hai tỷ muội này cãi nhau một trận, ngoạn hưng (hưng trí đi chơi) đã tắt hết phân nửa, hơn nữa sau khi Dịch Vân Trai mua được dược, tựa hồ cũng không muốn ở lại nơi này.

            Bọn họ cả đám người trở lại Tiêu trạch, đưa Tiêu Hồng Nhi vào phòng, Dịch Vân Trai liền hỏi Tây Ninh: “Hai bao dược trị ho kia, ngươi có mang ở trên người sao không?”

            Tây Ninh không cam lòng cũng không muốn nói: “Có mang.”

            “Theo ta đến nơi ở của biểu thiếu gia, đem dược trị ho cho hắn.”

            Gặp qua dị trạng lần trước của Dịch Vân Trai, Tây Ninh bất luận như thế nào cũng không cho hắn trở lại địa phương quái quỷ kia.

            “Thiếu gia, lần trước người tới nơi đó, liền trở nên kỳ dị, sau khi trở về, ta khuyên người không cần lại đi tới nơi đó, ngươi không phải đã đồng ý rồi sao, như thế nào bây giờ lại muốn tới đó? Nếu thật sự phải tới đó, thỉnh tôi tớ đưa đi là tốt rồi! Thiếu gia, ta cầu người đừng tới đó, địa phương kia quả rất quỷ dị.”

            “Lần trước ta thất lễ với hắn, theo lý là nên đăng môn bồi tội, không phải sao?”

            Tây Ninh thật muốn rống ra vì cái gì nhất định phải đăng môn bồi tội?

            Thiếu gia chính là vạn kim chi khu, quái bệnh biểu thiếu gia kia cơ khổ vô y, lại trúng phải cái loại quái bệnh kỳ quái này, quái bệnh biểu thiếu gia mệnh tiện, làm sao có thể đánh đồng với quý mệnh của thiếu gia?

            “Thiếu gia, người không có nghe bệnh của hắn sẽ lây sao? Còn không thì chúng ta cứ đứng ngoài cửa giải thích với hắn, rồi lập tức trở về phòng nghỉ ngơi không phải tốt hơn sao?”

            Không dám làm trái ý Dịch Vân Trai, Tây Ninh đành phải đưa ra chiết trung chi đạo.

            “Được rồi, nếu ngươi cảm thấy làm như vậy mới có thể an tâm, vậy thì làm như vậy đi.”

            Tây Ninh không tình nguyện dẫn đường, đi tới trước cửa phòng rách nát, hắn gõ vài cái lên cửa, kêu: “Biểu thiếu gia có trong đó không?”

            Tả Chấn Ngọc hé mở cánh cửa, nhưng không mở rộng ra, nhưng như thế lại hơp tâm ý Tâm Ninh, bọn họ vốn không muốn đi vào trong phòng.

            Hắn đem dược trị ho đặt vào trong tay Tả Chấn Ngọc, động tác tuy rằng cung kính, nhưng lại thập phần cẩn thận không để cho tay của mình cùng với tay của y tiếp xúc, tránh bị lây bệnh.

            “Biểu thiếu gia, lần trước thiếu gia nhà ta có chút thất lễ với ngươi, cứ mãi canh cánh trong lòng không yên, bởi vậy mua chút dược trị ho, đem tới đây tạ lỗi, hy vọng ngươi có thể nhận.”

            Cầm hai bao thuốc bộc nặng trịch trong tay, Tả Chấn Ngọc trong lòng có chút cảm động, y nhỏ giọng nói: “Cám ơn thiếu gia nhà ngươi, ta nhận.”

            “Chúng ta đây ly khai.”

            Dịch Vân Trai đứng ở phía sau Tây Ninh, ánh mắt Tả Chấn Ngọc dừng lại trên người hắn, giống như kìm lòng không đặng mở miệng nói: “Không biết các người có khát không? Muốn dùng trà hay không?”

            Lời vừa nói ra, vẻ mặt y lập tức lộ vẻ ngượng ngùng, nghĩ cũng biết Dịch Vân Trai không có khả năng ở trong này uống trà, người khác sợ y còn không kịp, hắn sao có thể lưu lại uống trà? Chính mình đượm tình mời, chẳng qua tự rước lấy nhục mà thôi.

            Tây Ninh đang định từ chối, Dịch Vân Trai lại lên tiếng nói: “Như vậy làm phiền ngươi , ta cũng đang hảo khát .”

            “Thiếu gia. . . . . .” Tây Ninh tức giận đến mức dậm chân, quái bệnh biểu thiếu gia này vì cảm động mở miệng mời thì thôi đi, không ngờ thiếu gia lại giống như ngày đó bị quỷ mê hoặc mà trả lời, thậm chí còn đẩy cửa ra đi vào bên trong.

            Tả Chấn Ngọc bưng tới hai chén trà, Tây Ninh uống một ngụm đã muốn nhổ ra, không thể tưởng được thiếu gia đã uống xong một ngụm, giống như thứ trà kia thật hảo, trà của Dịch gia so với thứ trà này còn tốt hơn gấp trăm lần, thiếu gia còn không thích uống, tại sao khi tới nơi này lại đổi tính, thích uống loại lạn trà này?

            Chỉ có một câu “Bị quỷ mê ” mới có thể hình dung được thiếu gia hiện tại, Tây Ninh không biết thiếu gia vì sao lại biến thành như vậy.

            Tả Chấn Ngọc cũng biết trà của mình là loại hạ đẳng, y e lệ nói: “Dịch thiếu gia nhất định quen uống hảo trà, mấy năm trước ta xuất ngoại, dư ngân mẫu thân lưu lại cho ta cũng không ít, nhưng hiện nay lại bị quái bệnh, tốn không ít bạc, bởi vậy. . . . . . Bởi vậy. . . . . .” Y ngượng ngùng giải thích mình nhuyễn túi, uống không nổi hảo trà.

            Dịch Vân Trai dò hỏi: “Chúng ta lần này gặp mặt đã là lần thứ ba, ta vẫn chưa biết tên của ngươi.”

            Tả Chấn Ngọc có chút khẩn trương nhìn hắn, “Ta họ Tả, danh Chấn Ngọc. Dịch thiếu gia tới đề thân, tất nhiên là việc trọng đại, ta sớm đã nghe qua tính danh cùng bộ dáng Dịch thiếu gia, cho nên ngày đó ở trong hoa viên mới có thể biết được khách quý chính là Dịch thiếu gia.”

            Hai người lại im lặng  trong chốc lát, Tây Ninh hận không thể nhanh chân chạy khỏi nơi này, lại nghĩ đến chén trà vừa rồi mình uống, không biết có bị lây bệnh hay không; chính mình uống một ngụm, thiếu gia cũng đã uống một ly, sau khi trở về sương phòng, phải nhanh chóng ói hết ra mới được.

Bán Lộ Cầm Quân – Đệ nhị chương

Bán Lộ Cầm Quân

Tác Giả: Lăng Báo Tư

Dịch: QT

Edit: Tiểu Phụng.

        Đệ nhị chương

Tây Ninh cùng Dịch Vân Trai về tới tây sương phòng, Tây Ninh cá tính tương đối hướng nội, không giống tôi tớ khác lớn tiếng huyên náo nông cạn, bởi vậy Dịch Vân Trai mới để hắn ở bên người hầu hạ mình.

“Có phải phái người đi bẩm báo lão gia đã tìm được Lan Huân tiểu thư không? Thiếu gia.”

Dịch Vân Trai vừa rồi trước mặt người khác tao nhã mỉm cười, giờ phút này trở nên nghiêm khắc băng hàn.

“Không.”

Tây Ninh yên lặng nghe, cuối cùng mới thấp giọng nói ra tình huống dị thường vừa rồi bản thân quan sát được:”Vừa rồi Tiêu lão gia ở phòng trên, chảy rất nhiều mồ hôi lạnh.”

Dịch vân trai những năm gần đây trải qua sóng to gió lớn, đương nhiên cũng biết đó là tình huống khác thường.

Hắn lấy từ trong ống tay áo cái trâm cài đầu, đây là thật, người cũng là thật, kia vì sao Tiêu Đại Nghiệp nghe thấy hắn yêu cầu cùng Tiêu Lan Huân gặp mặt, thì lại chảy nhiều mồ hôi lạnh?

Trước mắt xem ra gió êm sóng lặng, càng giống như tốt đẹp viên mãn, nhưng vì sao trong đầu hắn vẫn lẩn quẩn cái ý niệm là trong chuyện này chắc chắn có vấn đề gì đó?

            “Cách một đoạn thời gian tái bẩm báo đi!”

            “Vâng, thiếu gia.”

Xa xa truyền đến âm thanh thấp thoáng của tiếng đàn, kia thanh âm mềm mại ôn nhu, khiến kẻ nghe thấy vô cùng thoải mái.

Tây Ninh chăm chú lắng nghe, mới nhỏ giọng nói: “Tiếng đàn nghe hay quá! Tiểu nhân nhớ rõ Lan Huân tiểu thư cũng biết đánh đàn, cũng đã đàn qua như vầy cho thiếu gia nghe.”

Ký ức ngày xưa mạnh mẽ kéo về, hắn cùng với Tiêu Lan Huân lần đầu tương kiến đã trở thành tri tâm, rồi sau đó, nàng luôn ở cùng một thời điểm mà sầu mi hạ triển (cau có mặt mày).

Hắn hỏi nàng vì sao không tấu nhạc, nàng lại giương đôi con ngươi rưng rưng nhìn hắn.

Hắn dùng hết tất cả phương pháp sủng nàng, yêu nàng, nàng lại càng ngày càng bi thương, làm cho hắn cơ hồ nghĩ lầm, chỉ cần nháy mắt một cái hắn sẽ mất nàng.

Sau đêm hôm đó, trên giường chỉ còn lại vết máu loang lổ, mà không hề có bóng dáng của Tiêu Lan Huân, hắn biết mình bị dược tính phát tác làm nàng bị thương, vội vàng lao đi tìm nàng, nhưng rốt cuộc cũng tìm không thấy nàng.

Dịch Vân Trai có chút buồn sầu, tưởng tượng lại những năm gần đây đau khổ vì tương tư đến mức phiền muộn, chờ tới hôm nay mới có thể vơi bớt nỗi khổ tương tư, nhưng vì cái gì. . . . . .

Vì cái gì hắn. . . . . . lại không có cái cảm giác mừng như điên?

“Thiếu gia, chúc mừng người tìm được Lan Huân tiểu thư.”

“Ngươi cũng nghĩ nàng là Lan Huân?” Hắn hỏi lại.

Tây Ninh không nói lời nào, chỉ có thanh âm của tiếng đàn êm ái như lưu thủy (nước chảy) xa xa truyền đến, chậm rãi lướt qua lòng hai người.

Dịch Vân Trai ở Tiêu gia đợi mấy ngày, Tiêu Hồng Nhi luôn ở bên cạnh hắn, gần như đã bắt đầu bám trụ cánh tay Dịch Vân Trai, Dịch Vân Trai nghĩ đến những ngày hai người ở chung, không khỏi bật cười.

Nàng đỏ mặt, cả giận: “Ngươi vì cái gì cười?”

            “Ta cười ngươi trở nên hoạt bát hơn.”

Cùng so sánh với Tiêu Lan Huân ngày xưa trên mặt mang theo nét khinh sầu, còn Tiêu Hồng Nhi thì đánh mất sầu ý, càng tăng vài phần sức sống.

            “Ta hoạt bát không tốt sao?”

Tiêu Hồng Nhi lại là một trận giận dữ, gương mặt đỏ ửng, càng tăng thêm phần khả ái.

Dịch Vân Trai cùng nàng ngoạn cầu (chơi bóng) trong hoa viên, nếu hắn cố ý đánh cầu mạnh một chút, nàng liền đỡ không được, đành phải ảo não kêu tỳ nữ đi nhặt cầu.

Lần này Dịch Vân Trai lại dụng lực quá mạnh mà đánh cầu bay ngang qua đầu nàng, Tiêu Hồng Nhi tức giận dậm chân.

 “Ngươi đều cố ý khi dễ ta!”

 “Ta còn muốn khi dễ ngươi cả một đời!”

Tiêu Hồng Nhi hé ra gương mặt đỏ bừng như bị hỏa thiêu, Tiêu Hoa Nhi ở bên cạnh ngoạn cầu cùng Tiêu Hồng Nhi và Dịch Vân Trai, thấy bọn họ bộ dạng liếc mắt đưa tình thì âm thầm cắn răng.

Nàng vẫn cho rằng là do muội muội Tiêu Hồng Nhi mệnh hảo mới có thể gả cho Dịch Vân Trai, nếu mình cũng có mệnh như vậy, người Dịch Vân Trai yêu thương nhất nhất định là nàng.

Vì lấy lòng Dịch Vân Trai, Tiêu Hoa Nhi chạy tới nhặt cầu, cầu còn chưa tìm được, ngược lại nhìn thấy một quái nhân ngồi xổm giữa bụi cỏ, làm cho nàng sợ tới mức thét chói tai.

            “Có yêu. . . . . . Có yêu quái!”

Dịch Vân Trai bước tới, lớn tiếng hét lớn: “Là ai ở đây giả thần giả quỷ?”

Ngồi xổm trên bụi cỏ chính là Tả Chấn Ngọc, chân tay luống cuống đứng lên, đối mặt với Dịch Vân Trai cao lớn, Tả Chấn Ngọc hơi thở không thông giống như ngực bị đè nén lại, ánh mắt tất cả đều tập trung ở trên người Dịch Vân Trai.

Tả Chấn Ngọc gương mặt bị che phủ bởi một tầng lụa mỏng, khiến người nhìn không rõ kỳ chân diện mục (gương mặt thật).

“Ngươi là ai? Ở trong này nhìn lén làm cái gì?” Dịch Vân Trai quát hỏi, thanh âm không chút do dự, thậm chí là vô tình.

Tả Chấn Ngọc hé miệng, lại không nói nên lời.

Không biết có phải là do Dịch Vân Trai quá mức anh tuấn, hay là y lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân anh tuấn như vậy, đến nỗi không thể nói thành lời.

            “Ngươi vì cái gì lại ở chỗ này?”

Đi theo phía sau Dịch Vân Trai là Tiêu Hồng Nhi âm điệu bỗng nhiên bén ngót vang vọng khắp hoa viên, ngữ khí của nàng giống như việc Tả Chấn Ngọc xuất hiện ở trong này là một chuyện vô cùng không nên, lại giống như việc y xuất hiện ở trong này chính là sự kiện thực đáng sợ.

Tả Chấn Ngọc không được tự nhiên sờ soạng mặt một chút, rồi lại kinh giác phát hiện chính mình đang sờ mặt nên vội vàng buông xuống, nhỏ giọng nói: “Ta thấy meo meo chạy đến, mới ra đây tìm nó.”

 “Tìm con mèo làm gì? Ngươi mau mau trở về hậu viện, không cần đem bệnh lây cho chúng ta.”

Tiêu Hồng Nhi nói không chút khách khí, Tiêu Hoa Nhi lại lộ ra vẻ mặt chán ghét, ai cũng đều biết y một thân ác bệnh, người của Tiêu gia hận không thể khiến y chết sớm một chút.

Bị bọn họ trước mặt mọi người chán ghét rõ ràng như thế, Tả Chấn Ngọc thân hình run rẩy một chút; y ngửa đầu, dường như không thể khống chế được ánh mắt mình hướng tới khuôn mặt anh tuấn của Dịch Vân Trai, tựa như không thể ép buộc chính mình không nhìn hắn.

Tây Ninh lôi kéo Dịch Vân Trai lui từng bước, tuyệt đối không muốn bọn họ quá thân cận nhau.

            “Thiếu gia, thỉnh lui ra phía sau, vị này hẳn là người mà Tiêu lão gia bảo là cháu ngoại trai bị bệnh của hắn.”

Dịch Vân Trai nhìn cách ăn mặc kỳ quái của y liếc mắt một cái, Tả Chấn Ngọc thân mình run rẩy, vội vàng xoay người.

“Ta không phải là cố ý đi ra làm kinh hách khách quý, ta tưởng meo meo ở trong hoa viên. Xin lỗi, ta lập tức rời đi.”

Tiêu Hồng Nhi chỉ vào cửa, vênh mặt hất hàm mắng hắn.

            “Ngươi đi nhanh lên, nhanh lên!”

Tả Chấn Ngọc bước nhanh rời đi, Dịch Vân Trai quay lại nhìn Tiêu Hồng Nhi một hồi lâu, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

 “Ngươi vì cái gì lại đối hắn nói như vậy!?”

Tiêu Hồng nhi có điểm chột dạ nói: “Ta đâu có nói sai, hắn thân thể có bệnh, hơn nữa bệnh thật sự nghiêm trọng, dù cho có thỉnh đại phu tới xem cũng xem không ra, ta sợ mọi người bị hắn lây bệnh.”

Dịch Vân Trai không nghĩ trách cứ nàng, nhưng trong mắt lại lộ ra thần sắc không đồng tình.

            “Hắn là biểu ca của ngươi? Ta thấy ngươi đối hắn nói chuyện nửa điểm cũng không tôn trọng, so với gọi tì gọi nô còn muốn khinh mạn hơn, ta không muốn thê tử tương lai của ta lại là người như vậy, ngươi bản thân ngẫm lại đi!”

Tiêu Hồng Nhi không cam lòng, hé miệng ra, thậm chí khóc òa lên, xoay người bỏ chạy về phòng, gấp đến độ tỳ nữ ở phía sau cũng phải đuổi theo, chỉ có Tiêu Hoa Nhi thấy nàng bị mắng, vẻ mặt lại lộ ra bộ dáng vui vẻ.

 “Thiếu gia, người làm gì vậy?” Tây Ninh không đồng ý thấy hắn vì một chuyện nhỏ nhặt như thế, lại ở trước mặt mọi người nói Tiêu Lân Huân như vậy.

Dịch Vân Trai nhăn mặt nhăn mày, “Dịch gia ta gia nghiệp lớn mạnh, nếu bọn ta cũng ỷ thế hiếp người như vậy, ngay cả thân biểu ca cũng không xem ra gì, vậy những lúc ta không ở trong phủ mà xuất ngoại kinh thương, cả Dịch gia chẳng phải là đại loạn ?”

Tây Ninh không còn lời nào để đáp lại, bất quá vẫn là nhịn không được khuyên nhủ: “Thật vất vả mới tìm được Lan Huân tiểu thư, người đối nàng như vậy hung hăng, nàng trong lòng hội khổ sở, nàng còn nhỏ tuổi, dạy đạo là được.”

Dịch Vân Trai lại thấp giọng nói: “Tây Ninh, mang ta đi tìm biểu ca của nàng. Ta nghĩ phải thay mặt nàng tạ lỗi cùng biểu ca, thê tử tương lai của ta đắc tội hắn, ngay cả khi hắn khoan hồng độ lượng, ta cũng không có thể bỏ qua như vậy.”

Dịch Vân Trai trách cứ Tiêu Lan Huân thì không nói làm gì, Tây Ninh vừa nghe đến y cư nhiên còn muốn đi gặp quái nhân ăn mặc kỳ lạ kia, khiến hắn một hơi nói không nên lời, vội vàng ngăn cản.

            “Thiếu gia, người không có nghe thấy sao? Kia trên người nam nhân mang theo quái bệnh có thể lây nhiễm a!”

Dịch Vân Trai lại bướng bỉnh, không chịu nghe hắn huyên thuyên.

            “Dẫn đường.”

 “Thiếu gia. . . . . .”

Dịch Vân Trai giận dữ, “Ta kêu ngươi dẫn đường, ngươi không nghe hay sao?”

Gặp Dịch Vân Trai sinh khí, Tây Ninh đành phải bất đắc dĩ dẫn đường.

Tây Ninh chỉ hy vọng quái bệnh biểu thiếu gia kia có thể cách xa thiếu gia của hắn càng xa càng tốt, người nọ dù chết hay sống hắn cũng không để ý, nhưng nếu là đem quái bệnh lây cho thiếu gia tôn quý của hắn, liền không xong .

Tả Chấn Ngọc ở địa phương này khiến cho Tây Ninh cũng phải nhíu mày, nơi rách nát này, phía đông gió lùa phía tây thì mưa dột, căn bản không phải là nơi người ta có thể ở.

Phía trước mãn ốc treo một cái phong linh (chuông gió), khi gió thổi qua, tiếng chuông vang lên nhè nhẹ, rất có ý thơ, làm cho nơi này tuy rằng rách nát nhưng không hề vương tục khí.

Tả Chấn Ngọc đứng trên hành lang trước căn phòng, nhìn về phía phương xa, không biết suy nghĩ cái gì mà như ngây như ngốc, hiển nhiên không biết có khách tới.

Tây Ninh không dám lại gần hắn, chỉ đứng ở đằng xe gọi tới: “Biểu thiếu gia. . . . . .”

Tả Chấn Ngọc thân thể cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại, khuôn mặt bị che bởi vô số khinh sa (lụa mỏng nhẹ), tấm lụa mỏng tựa như một cái vỏ bọc, chỉ có thể thấy được khuôn miệng hé ra, trừ bỏ phần lộ ra bên ngoài đó, thì hoàn toàn không thể thấy rõ được dung mạo của hắn.

Giờ phút này y chính là kinh ngạc hé miệng, không thể nào tưởng tượng được bản thân ở nơi này có thể nhìn thấy khách quý Dịch Vân Trai xuất hiện ở trước cửa.

“Dịch thiếu gia?”

Thanh âm của y khinh thiển (kinh ngạc), Dịch Vân Trai đến gần y, hơn nữa lại đến quá gần, giống như muốn nghe rõ ràng âm thanh mơ hồ của y, hảo nghe nhưng lại không biết y đang nói cái gì.

Tả chấn ngọc ngược lại lui từng bước, nhỏ giọng nói: “Ta thân nhiễm quái bệnh, thỉnh chớ tiếp cận quá mức.”

            “Ta là vị hôn phu tương lai của Lan Huân, ta hôm nay thấy nàng đối với ngươi thất lễ, đặc biệt hướng ngươi bồi tội.”

            “Đúng vậy, ngươi là vị hôn phu của Lan Huân . . . . . .”

Tả Chấn Ngọc thì thào tự nói, nhưng ánh mắt vẫn nhìn Dịch Vân Trai, thậm chí lộ vẻ mong chờ khiến Tây Ninh cũng cảm thấy quỷ dị.

Giống như cảm nhận được ánh nhìn của Tây Ninh, Tả Chấn Ngọc không tự chủ được vuốt mặt mình, lập tức lại buông xuống.

Y không dám cùng Dịch Vân Trai tương vọng (tương tư trông ngóng), nhỏ giọng trả lời: “Dịch thiếu gia khách khí , ta ở nhà Tiêu gia, ăn đồ của Tiêu gia không phải trả tiền, thân nhiễm quái bệnh còn phải phiền bọn họ phái người chiếu cố, bọn họ không muốn gặp ta, cũng không nguyện ở trước mặt khách quý đề cập đến ta, cũng là phải.”

Dịch Vân Trai quan tâm nói: “Ta có biết vài vị lương y, có thể. . . . . .”

Tả Chấn Ngọc lắc đầu, khóe miệng hiện lên một mạt cười khổ, “Ta này bệnh đã muốn kinh một dược y (hết thuốc chữa), lúc trước có mời vài vị lương y đến nhưng cũng tra không ra nguyên nhân bệnh.”

“Có thể cho ta xem xem bệnh ở chỗ nào không?”

Vừa nghe hắn muốn xem chỗ bệnh, Tả Chấn Ngọc bỗng nhiên rút lui vài bước, “Bệnh ở trên mặt, phi thường đáng sợ, ta không nghĩ lấy chân diện mục kì nhân (diện mạo thật gặp người).”

            “Vẫn là có thể trị liệu được? Không ngại để ta gọi thầy thuốc tới xem thử?”

            “Không, không cần.” Tả Chấn Ngọc lắp bắp vài lời nghe không rõ thanh âm: “Đây là báo ứng của ta, ta không muốn tái gặp thêm thầy thuốc.”

Nghe y nói nghiêm trọng, Tây Ninh ngộ ra quái bệnh này của biểu thiếu gia là do bị báo ứng, chỉ sợ cực không bình thường, không biết vì sao thiếu gia nhà mình vẫn đi tới gần y.

Giữ chặt ống tay áo Dịch Vân Trai, Tây Ninh không muốn để cho hắn lại đi tới phía trước.

            “Thiếu gia, sắc trời đã tối muộn, chúng ta trở về thôi.” Tây Ninh nhỏ giọng dặn dò. Kỳ thật hắn chính là muốn kêu thiếu gia nhà mình mau mau rời đi một chút, đừng ở chỗ này dây dưa cùng quái bệnh biểu thiếu gia.

            “Chờ một lát rồi đi!” Dịch Vân Trai căn bản có tai như điếc.

Hắn còn muốn đến gần Tả Chấn Ngọc nữa, Tả Chấn Ngọc đã lùi gần sát ván cửa, mở cửa ra, ” Như vậy đi, Dịch thiếu gia, ngày khác tái kiến.”

Y khép cửa lại, Dịch Vân Trai ngược lại đẩy cửa ra bước vào phòng.

Tây Ninh gấp đến độ mồ hôi ứa ra đầy đầu, không biết thiếu gia phát bệnh thần kinh gì, thế nhưng lại nhắm mắt đuổi theo vị quái bệnh biểu thiếu gia này

Tả Chấn Ngọc cũng sợ tới mức vẻ mặt kích động, mà Tây Ninh sợ bị lây bệnh, hoàn toàn không dám vào phòng.

            “Ta có thể xem mặt của ngươi không?”

Dịch Vân Trai yêu cầu không hợp lý, làm cho Tả Chấn Ngọc phát ra thanh âm kinh hoảng.

            “Mặt của ta không thể cho người xem! Dịch thiếu gia, cầu ngươi không cần trêu chọc ta.”

 “Ta không phải trêu chọc ngươi! Thanh âm của ngươi giống như Lan Huân, so với Hồng Nhi còn giống hơn, cho ta xem mặt của ngươi. . . . . .”

Tả Chấn Ngọc thất kinh, y dùng hai tay bám trụ mặt mình, giống như  là làm như vậy có thể bảo hộ gương mặt không để cho Dịch Vân Trai nhìn thấy.

 “Thỉnh ngươi không cần tái vào đây! Không cần đến gần thêm nữa! Ta không phải Tiêu Lan Huân, ta cũng không có thể cho ngươi xem mặt ta, mặt của ta thực xấu, không giống Tiêu Lan Huân xinh đẹp. . . . . .”

Cầm lấy hai tay của Tả Chấn Ngọc, Dịch Vân Trai vặn bung đôi tay đang che trên mặt của y ra,Tả Chấn Ngọc phát ra tiếng kêu thảm thiết, mọi chuyện đã rồi.

Dịch Vân Trai bắt lấy chân y, thân hình y không giống với nam nhân cao lớn bình thường, lập tức đã bị Dịch Vân Trai áp đảo trên mặt đất.

 “Chiều cao của ngươi, hình thể của ngươi đều cực giống Lan Huân, ngữ điệu nói chuyện cũng rất giống, nhất là thanh âm. . . . . . Thanh âm của ngươi thật sự rất giống, quá giống!”

Hắn hạ xuống cái khăn che mặt của y, Tả Chấn Ngọc kêu thảm thiết một tiếng, toàn bộ khăn che mặt bị lột bỏ, lộ ra bộ mặt thực của y.

Khuôn mặt kia căn bản không thể xem như mặt của con người, bị phá hoại thật sự nghiêm trọng, không giống như là ngoại thương sở trí (vết thương ngoài da), nhưng cũng nhìn không ra nguyên nhân nào khiến cho bộ mặt biến dạng tới như vậy.

Trừ bỏ ánh mắt cùng miệng coi như bình thường, còn lại thì trên căn bản không thể xem là mặt người.

Tả Chấn Ngọc đoạt lại cái khăn che mặt, vội vàng che lại mặt mình, nước mắt cũng đã bất lực trào ra, y thống khổ hô to: “Ngươi đã xem rồi thì đi đi? Ta không phải. . . . . . Không phải ái nhân Tiêu Lan Huân của ngươi!”

Dịch Vân Trai sửng sờ giữa phòng, cũng biết mình thất lễ, bất luận kẻ nào có quái bệnh như vậy, tuyệt đối không muốn đem chân diện mục hiển lộ trước mặt người khác.

            “Xin lỗi, ta quá thương nhớ Lan Huân …, vừa nghe đến thanh âm cuả ngươi, bỗng nhiên trong lúc đó không thể khống chế.” Hắn nhỏ giọng giải thích.

Tả Chấn Ngọc co rút nhanh thân mình, cố nén lại tiếng khóc, nghĩ cũng biết y đã bị thương tổn rất lớn.

            “Mời ngươi đi ra ngoài, nhanh lên đi ra ngoài. . . . . .” Y quát.

Dịch Vân Trai còn muốn giải thích, Tả Chấn Ngọc chỉ ra cửa đuổi hắn đi.

            “Ta không những không phải là mỹ nữ Tiêu Lan Huân, ta còn là một thân nam nhi! Muốn ta cởi quần ra chứng minh sao? Cho dù thanh âm giống đến như thế nào, ta cũng không phải Tiêu Lan Huân, ngươi vì cái gì mà đối đãi ta như vậy?”

Y khóc đắc thảm thương, Dịch Vân Trai ngược lại không đành lòng.

            “Xin lỗi, hết thảy đều là ta sai, ta sẽ không đem chân diện mục của ngươi nói ra.”

            “Thiếu gia, ra ngoài đi, đừng nữa nói, cho hắn yên tĩnh một chút đi!” Tây Ninh đứng ngoài cửa khuyên nhủ Dịch Vân Trai.

Tây Ninh thứ nhất là lo lắng Tả Chấn Ngọc đem bệnh lây cho thiếu gia, thứ hai là hắn không hiểu được thiếu gia vì sao lại cho rằng Tả Chấn Ngọc là Tiêu Lan Huân, vẫn chăm chú nhìn bộ mặt của y.

Nhưng hắn xem ra, bọn họ hai người chẳng những không giống nhau, hơn nữa căn bản là hoàn toàn khác biệt.

Huống chi vị quái bệnh biểu thiếu gia này vẫn là nam nhân, thật không biết thiếu gia nhà hắn vì cái gì mà lại lầm lẫn như vậy, thế nhưng lại cho rằng Tả Chấn Ngọc là Tiêu Lan Huân.

Dịch Vân Trai vẫn không chịu đi ra ngoài, ngược lại càng tiến lên phía trước khiến kẻ khác không thể tưởng tượng được, thật giống như vừa rồi hắn nhục mạ Tả Chấn Ngọc còn không đủ.

            “Ngươi vừa rồi nói ta có thể kiểm tra cơ thể nam nhân của ngươi, ta có thể kiểm tra sao?”

Tả Chấn Ngọc đôi môi run rẩy, y đau lòng một tay đè lại ngực, khó có thể chịu được việc nhục nhã như vậy, không khỏi kêu lên: “Ngươi. . . . . . Ngươi nói bậy bạ gì đó? Mau đi ra! Van cầu ngươi mau đi ra, đừng nhục mạ ta nữa ! Ngay cả khi ta ở trong này làm thực khách vô y vô kháo (không địa vị không nơi nương tựa), ngươi cũng không nên vũ nhục ta như vậy.”

Nếu không phải hắn vẫn luôn hầu hạ bên người Dịch Vân Trai, biết Dịch Vân Trai cũng không phải kẻ điên, bằng không Tây Ninh chỉ sợ khi nghe thấy việc Dịch Vân Trai thỉnh cầu Tả Chấn Ngọc, cũng sẽ tưởng thiếu gia nhà hắn điên rồi.

Thiếu gia phải tự mình kiểm tra cơ thể nam nhân làm gì? Đứng ở ngoài cửa Tây Ninh giật mình nghĩ.

 

Hình ta vẽ a!!

Hì hì, hình ta vẽ a

Bán Lộ Cầm Quân – Đệ nhất chương

Bán Lộ Cầm Quân

Tác giả: Lăng Báo Tư

Dịch: QT

Edit: Tiểu Phụng

Đệ nhất chương

Trong căn phòng tĩnh lặng chỉ có ánh nến mập mờ, ngay cả khi không có gió cũng làm cho ánh nến càng không ngừng lung lay giống như sắp tắt, sâu bên trong phòng càng âm u.

Bên trong sa trướng (căn lều), sa liêm (rèm lụa) mông lung thùy hạ, che khuất thân thể phía trong, nhưng vẫn có thể nghe thấy vài thanh âm rất nhỏ từ trong sa trướng phát ra, cùng với tiếng thở kịch liệt.

Thần trí Dịch Vân Trai gần như thác loạn, lý trí trong đầu tất cả đều không cánh mà bay.

Khuôn mặt hắn tuấn dật tiêu sái lại bị dược tính làm cho đỏ bừng cả lên, hô hấp ngày càng khó khăn, ngay cả mắt cũng mở lớn hết cỡ, hắn toàn thân đều bị dược tính kích thích.

Hắn cần một người giúp hắn giải độc, mặc kệ người nào cũng được.

            Tiêu Lan Huân mới vừa xốc sa trướng lên tiến lại gần giường, trên mặt hắn chợt biến sắc từ đỏ bừng đến tái nhợt như giấy.

Thần thái cô gái, kiều diễm tựa như một đoá hoa buổi sớm mai, trên người mơ hồ truyền đến mùi thơm, tuy đó chỉ là một hương vị giai lệ bình thường nhưng lại không có gì sánh bằng.

            Nàng vẻ mặt khẩn trương, ngón tay đang nắm chặt sa trướng cũng không ngừng run rẩy, tựa như nội tâm đang giằng xé làm thân thể không ngừng run lên khiến thâm tâm tê liệt.

Ngửi được mùi hương của nữ nhân , Dịch Vân Trai lập tức đem nàng đặt dưới thân, xé rách quần áo của nàng.

“Vân Trai.” Nàng run giọng kêu khẽ, trong thanh âm tràn đầy sự sợ hãi, nhưng trong lòng mặc dù rất sợ hãi, nàng vẫn không có ý định chạy trốn.

Dịch Vân Trai dường như hồi phục một chút lý trí, hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn dung nhan xinh đẹp trước mặt, lập tức nổi giận rống to: “Ai chuẩn ngươi tới đây? Đi về. . . . . . Đi về. . . . . .”

Nói đến câu “Đi về” thứ hai , thanh âm hắn trở nên khàn đặc cơ hồ như là tiếng dã thú tê rống.

Dược tính tựa như ngàn đao vạn kiếm chém vào hắn, dù là cử động nhỏ nhất cũng khó tránh khỏi đau đớn, hắn đau đến cơ hồ như muốn cắn vào da thịt mình để giảm bớt sự thống khổ này.

Tiêu Lan Huân cởi quần áo xuống, lộ ra làn da tuyết bạch cơ phu hoạt nị như thủy (da trắng như tuyết, mịn màng như nước), khiến cho Dịch Vân Trai phát ra âm thanh nhẹ như tiếng gầm của dã thú bị thương.

“Ngươi có biết ngươi đang làm cái gì hay không?  Đi về! Đi về!”

            ”Đừng. . . . . . Đừng đuổi ta đi.”

Âm thanh mảnh mai không ngừng run rẩy, Tiêu Lan Huân cởi hết y sam.

Ánh nến mập mờ, cơ hồ không thể thấy rõ ràng da thịt trắng như tuyết của nàng chỉ có thể ngửi được mùi thơm từ ngưòi nàng phát ra, khiến cho Dịch Vân Trai phát ra tiếng gầm gừ, nếu không phải cố kỵ nàng là nữ nhân mà hắn yêu thương, hắn đã sớm không kiêng nể gì mà áp nàng.

“Vân Trai, ta. . . . . . Ta thực yêu ngươi.”

Giống như nói ra bí mật nội tâm sâu kín nhất trong lòng không thể cho ai biết, Tiêu Lan Huân tiến đến phía trước để thân thể rơi vào vòng tay ôm ấp của Dịch Vân Trai, trong thời gian quen biết, nàng vẫn không dám mở miệng nói ra tình yêu, hôm nay rốt cục cũng dám thổ lộ với hắn.

“Ta rất nhanh sẽ không còn lý trí, rất nhanh sẽ. . . . . .”

Tiêu Lan Huân vuốt lên cổ nàng, nàng ngượng ngùng không thôi, cơ hồ không thể nói ra chỉ thẹn thùng: “Ôm lấy ta, ta không muốn. . . . . . Không muốn nữ nhân khác có được ngươi, ta sợ ngươi. . . . . .”

Đôi mắt đẹp chứa đầy sợ hãi cùng lo lắng, nỗi lo lắng cùng sợ hãi này không thể nói ra thành lời, nàng biết chỉ cần mình vừa nói ra sẽ tan nát cõi lòng, hơn nữa ngày đó đã đến, thời gian dù là dài hay ngắn, nàng rất sợ ngày đó sẽ đến rất nhanh chóng.

“Ta sợ ngươi không cần ta.”

“Nói hưu nói vượn! Ta muốn cưới ngươi, chỉ cần ta trở về nhà, sẽ lập tức tới cửa cầu hôn. . . . . .”

Thanh âm hắn hốt hoảng, cánh tay không tự chủ được ôm chặt lấy thân thể ôn hương nhuyễn ngọc trước mặt, rõ ràng là biết phải đẩy người phía trước ra, nhưng dục vọng trong cơ thể lại quá mãnh liệt.

Huống hồ hắn đã sớm yêu Tiêu Lan Huân, nàng thực mảnh mai, hắn vẫn chờ đêm động phòng hoa chúc, nhưng không phải tại đây, nơi nhà cỏ đơn sơ này, làm như thế giống như xâm phạm nàng.

Hắn muốn cho nàng tất cả, những thứ hoàn mỹ nhất, chứ không phải như vầy chiếm lấy nàng.

“Ôm ta, ôm chặt ta, đừng nói cái gì cả.”

Hắn trong mũi đã sớm ngửi được mùi hương quen thuộc của nữ nhân, cuối cùng như con ngựa thoát dây cương, hắn rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa liền xoay người áp lên Tiêu Lan Huân, lý trí trong đầu tất cả đều hoá thành bùn đất, ngoại trừ dục vọng trong thân thể, hắn rốt cuộc không nhớ tới những chuyện khác.

Ngay cả khi không còn nhớ được chuyện gì khác, hắn vẫn biết rất rõ nữ nhân nằm dưới thân mình chính là Tiêu Lan Huân.

“Lan Huân, ta sẽ cưới ngươi, nhất định sẽ. . . . . . A. . . . . .” Dịch Vân Trai khó kìm lòng nổi liền hôn nàng, cơ hồ muốn nàng nhu tiến thân thể của mình, tự mình làm đau nàng.

Trong đêm tối, một thân thể tuyết trắng kết hợp với một thân thể cường tráng , lần đầu rất đau đớn làm cho Tiêu Lan Huân lệ rơi đầy mặt.

Nàng cắn chặt môi dưới, không phát ra âm thanh đau đớn, ôm ghì lấy nam tử đang âu yếm trước mặt, nàng biết cơ hội này sẽ không bao giờ … xuất hiện lần thứ hai nữa.

Mỗi khi hắn hứa hẹn nhất định sẽ cưới nàng , một viên châu lệ trong suốt sẽ lại rơi xuống; mỗi khi nam tử nàng yêu nói một tiếng”Ta yêu ngươi” , nàng sẽ hôn hắn, giống như muốn ngăn những lời nói ấy lại, để tai mình không phải nghe thấy những lời này nữa.

“Lan Huân, ta nhất định sẽ cưới ngươi, ta nhất định sẽ. . . . . . Nhất định sẽ. . . . . .”

“Ta chờ ngươi , ta chờ ngươi.”

Nước mắt Tiêu Lan Huân không ngừng rơi xuống, ngay cả khi biết rõ đây là lời nói dối, nàng vẫn ôn nhu trả lời, nhưng cõi lòng nàng thực đã tan nát.

Mà người nàng âu yếm, vĩnh viễn cũng sẽ không biết vì sao nàng  tan nát cõi lòng.

Nàng vĩnh viễn sẽ không đem bí mật này nói ra, cũng chỉ mong bí mật này có thể vĩnh viễn được chôn dấu ở đáy lòng mình.

Vĩnh viễn chôn dấu, không người nào có thể biết.!

————————

Cổng và sân của Tiêu gia vốn không hề nhỏ, nhưng lúc này sính lể đưa tới đều đã chiếm hết cả khoảng sân rộng, thật có vẻ như Tiêu gia quá nhỏ, đến nỗi không thể cất chứa.

Sính lễ đưa tới gồm một ngàn hộc (đơn vị đo lường, 1 hộc bằng 10 đấu) trân châu cùng một trăm đấu dạ minh châu, chỉ biết rằng khi nhắc tới vai vế của đề thân (sui gia) cũng chính là phú hào chi gia, Tiêu lão gia Tiêu Đại Nghiệp mừng rỡ toe tóet cười.

Tiểu nữ của hắn là Tiêu Hồng Nhi lúc trước từng giả nam tử ra ngoài đọc sách, dùng tên giả là Tiêu Lan Huân, cùng Dịch Vân Trai là bạn đồng môn, không thể tưởng nổi lại ám sinh tình cảm, ngược lại thúc đẩy một mối môn hảo nhân duyên (môn đăng hộ đối).

Mà người mấy ngày gần đây đến cầu hôn, lại chính là con trai độc nhất của thủ phú chi gia (nhà giàu, cực giàu XD) đại giang nam bắc! Dịch Vân Trai.

Tuy rằng chuyện này cùng chuyện xưa Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài rất giống nhau, nhưng bất đồng ở chỗ chính là Lương_Chúc hai người có một kết cục bi thảm, còn Dịch_Tiêu hai nhà lại sắp kết hợp một mỹ hảo nhân duyên.

Chuyện nhân duyên quá tuyệt này khiến cho không ít người đồn đãi.

Bởi vì ba năm trước, Tiêu Lan Huân không từ mà biệt, Dịch Vân Trai gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng. Về đến nhà, lập tức triệu cáo thiên hạ tìm người, hắn phải tìm cho bằng được vị hôn thê Tiêu Lan Huân.

Vừa nghe thủ phú chi tử nói muốn tìm nữ nhân hắn yêu thương nhất, một đống những tên muốn phan viêm phụ thế (đại khái như thấy sang bắt quàng làm họ) không biết xấu hổ liền đem nữ tử của mình đổi tên thành Tiêu Lan Huân, đưa đến Dịch phủ, khiến cho Dịch phủ nữ mãn vi hoạn (quá nhiều nữ nhân nên gây họa), cô nương nào cũng xưng danh là Tiêu Lan Huân.

Thiên hạ tuy lớn, thế nhưng trong sổ có bao nhiêu cô nương tên đều kêu là Tiêu Lan Huân, chuyện vốn dĩ kỳ lạ nhưng rồi lại trở thành chuyện không hề kỳ lạ a? (này ta chém gió a XD) 

            Dịch Vân Trai lại là một mỹ nam tử, cô nương nào nhìn thấy hắn, cho dù hắn là gã ăn mày, chỉ sợ cũng có người muốn ủy thân gả cho hắn huống chi hắn gia tài bạc triệu.

Hơn nữa hai năm gần đây, cha hắn để mặc mọi việc, đem tất cả gia nghiệp giao cho hắn quản lý, hắn quản lý gia nghiệp đến phát dương quang đại, mà thủ đoạn so với cha hắn có khi còn lợi hại hơn, có thể nói là nhật tiến đấu kim. (mỗi ngày đều là vàng)

Nam tử như vậy ai không muốn có? Cho dù mình không phải là chính quy thê Tiêu Lan Huân, nhưng nếu có thể đựơc Dịch Vân Trai để mắt, thu vào trong phủ làm tiểu thiếp, thì cả đời cũng là sống trên núi vàng núi bạc.

Nhưng bất luận là mỹ nhân xinh đẹp cỡ nào, Dịch Vân Trai cũng không thèm nhìn tới, mỹ nhân đó căn bản là không hấp dẫn hắn được, cho dù các nàng có là tiên nữ hạ phàm, so ra cũng kém Tiêu Lan Huân mà hắn yêu.

Hắn mời hoạ sĩ tốt nhất trong thiên hạ, dựa theo lời hắn mà vẽ ra bức tranh hoạ hình Tiêu Lan Huân rồi đem quảng bố khắp nơi, chỉ cần nghe nói là có nữ tử tướng mạo giống Tiêu Lan Huân, hắn lập tức bỏ lại chính sự, không ngại vất vả đi tìm.

Nhưng mọi nguyện vọng dường như đều tan hóa hư không, Tiêu Lan Huân tựa như một làn khói nhẹ biến mất trên đời, làm cho Dịch Vân Trai thiếu chút nữa tuyệt vọng.

Ba năm qua đi, đã gần bốn năm, nếu là Tiêu Lan Huân còn sống, hắn không hiểu vì sao nàng không chịu tới gặp hắn?

Nàng lưu lại quê quán đều là giả, hắn đã phái người đến chỗ đó tìm kiếm, nhưng lại chỉ là một đống hoang mồ, cho nên có người biết chuyện liền đồn đãi hắn bị nữ quỷ mê hoặc, nhưng Dịch Vân Trai một chút cũng không tin tưởng Tiêu Lan Huân là quỷ.

Là người hay quỷ, hắn chẳng lẽ còn không rõ hay sao?

Hắn biết Tiêu Lan Huân nhất định là có nỗi khổ trong lòng nên không chịu gặp mặt hắn, hắn muốn dùng chân tình làm nàng cảm động, hắn muốn cho nàng biết cho dù hắn có gia tài bạc triệu, hắn vẫn như cũ đối với nàng nhớ mãi không quên.

Hắn còn nói là nếu nàng không sớm xuất hiện đoàn viên cùng hắn, nếu không có nàng, hắn cả đời này tuyệt đối sẽ không cưới ai khác.

Dịch Vân Trai gần bốn năm qua không ngại vất vả tìm kiếm, mọi người ban đầu còn chế diễu hắn vì một nữ nhân mà lại quảng tán gia tài, nhưng thấy hắn một lòng chung tình, vẫn giữ nguyên ước nguyện ban đầu, tuy rằng không thay đổi cách nói, nhưng tất cả đều giơ ngón tay cái lên, tán dương Dịch Vân Trai đúng thật là thiên hạ đệ nhất si tình.

Đối mặt với chuyện tình của nam nhân này, chúng gia cô nương lại hận không thể hóa thân thành mỹ nữ Tiêu Lan Huân, sau đó gả cho Dịch Vân Trai.

Dù sao trong thiên hạ, không còn có nam nhân nào giống như hắn, có quyền thế rồi lại còn si tình vạn phần, thế cho nên mỗi người đều âm thầm thóa mạ Tiêu Lan Huân, cho rằng nàng dù có muôn vàn ủy khuất, cũng nên trở về mới đúng.

Sau khi Tiêu Lan Huân biến mất được ba năm, một tên tôi tớ phong trần mệt mỏi đến Dịch phủ, cầm trong tay hộp gấm, chỉ nói là phải giao cho Dịch Vân Trai.

Hộp gấm được thủ vệ đưa đến, Dịch Vân Trai vừa thấy vật trong hộp, sắc mặt vừa mừng vừa sợ.

Vật trong hộp cũng không phải vật gì mới lạ đáng để người ngó tới, chẳng qua là một cái trâm trân châu cài đầu bình thường, tuy rằng có sang quý một ít, nhưng kiểu dáng đã cũ.

Nhưng cái trâm cài đầu này chính là lúc Dịch Vân Trai giấu diếm thân phận cao quý của mình, đưa cho Tiêu Lan Huân làm vật đính ước.

Thân phận Tiêu Lan Huân vì thế bị vạch trần .

Nguyên lai nàng là mỹ nữ Giang Nam hương dã, trong nhà tuy rằng giàu có, nhưng chỉ là phú ông nhỏ trong thôn mà thôi, cùng Dịch Vân Trai so sánh với nhau, giống như vân trai tương bì, này cũng là nguyên nhân nàng thủy chung không dám đi gặp Dịch Vân Trai.

Nàng sợ thân thế của mình hèn mọn, không dám bước chân vào Dịch gia hào môn, càng hy vọng Dịch Vân Trai có thể đối với nàng hết hy vọng, không thể tưởng được qua ba năm, Dịch vân Trai tâm ý một chút cũng chưa từng biến đổi, nàng mới hiện thân, cũng nguyện ý trở thành người của Dịch gia.

Dịch Vân Trai lập tức từ kinh thành nam hạ đến Giang Nam, nhưng người chưa tới, sính lễ đã đến.

Sính lễ đưa tới quan khách tấp nập, này đoạn được người đời tán dương là nhân duyên tốt đẹp sẽ trở thành sự thật, càng làm cho tất cả cô nương hâm mộ không thôi.

Cả thôn nhỏ đông nghẹt ngoại nhân thích xem náo nhiệt, nhưng lại thành náo nhiệt Bất Dạ Thành, nhất là khi Dịch Vân Trai xuất hiện, bộ dáng hắn phong lưu tiêu sái khiến cho những cô nương đến xem cũng trầm trồ không ngớt.

Thế nhân đều xem qua bức tranh hoạ Tiêu Lan Huân quả là một tuyệt sắc mỹ nữ, nhìn lại Dịch Vân Trai này thì thật là tuyệt thế mỹ nam tử, tất cả đều cho rằng hắn cùng với Tiêu Lan Huân quả thực là trời sinh một cặp, đất tạo một đôi!

Dịch Vân Trai không để ý ánh mắt dõi theo của mọi người, trực tiếp tiến vào Tiêu phủ, dẫn theo mấy phó tì của hắn, y nhiên là có phú hào chi phong, giơ tay nhấc chân tràn đầy quý khí.

Vừa nhìn thấy Dịch Vân Trai vừa tiến vào, Tiêu Đại Nghiệp cười đến toe tóe, tiến lên nghênh đón, Dịch Vân Trai tiến lên cúi đầu, Tiêu Đại Nghiệp vội vàng nói: “Tọa.”

“Cám ơn Tiêu bá phụ.”

Tôi tớ đưa trà thơm tới, Dịch Vân Trai nhấp một ngụm, hắn mày kiếm mắt sáng, nói chuyện thanh âm lang lảnh: “Tiêu bá phụ. . . . . .”

Vừa nghe hắn còn xưng mình là bá phụ, Tiêu Đại Nghiệp thân thiết nói: “Nên xưng là nhạc phụ ! Ngươi là do nữ tế của ta nhận định, ta khẩn thiết muốn ngươi mau mau cưới Hồng nhi nhập môn.”

Dịch Vân Trai khóe miệng khẽ nhếch, thanh âm lại trầm một ít.

“Ta mặc dù đã sai người mang sính lễ tới đây trước, sao lại không cho ta tiên kiến Lan Huân? Đều không phải là ta hoài nghi trong này có trá, mà là ba năm này, ta lo lắng tìm kiếm, nhất thời mộng đẹp trở thành sự thật, làm cho ta không khỏi hoài nghi mình đang ở trong mộng, thế nào cũng phải nhìn thấy Lan Huân mới có thể an tâm.”

Dịch Vân Trai tuy lời nói khách khí, nhưng hắn vẫn không chịu xưng Tiêu Đại Nghiệp là nhạc phụ, lại nhất quyết phải tiên kiến Tiêu Lan Huân, liền có thể thấy hắn đối với chuyện này có bao nhiêu cẩn thận.

Dù sao ba năm này, hắn không ngừng bị lừa dối, mục đích đều là lừa hắn mắc câu, muốn hắn cưới nữ nhi của bọn họ, cho nên hắn làm sao biết được lần này có phải lại là một cái lọc lừa dối trá hay không.

Trâm cài tóc của Tiêu Lan Huân hắn liếc mắt một cái liền phân biệt được, hắn thật sự không thể hoài nghi đây lại là một cái âm mưu khác.

Nhưng ba năm này quá nhiều chờ đợi, nói Tiêu Lan Huân bởi vì thân phận cách xa mà không dám gặp mặt hắn, lòng hắn đã có chút nghi ngờ.

Trên trán Tiêu Đại Nghiệp chảy ra mồ hôi, lão không được tự nhiên lau lau, ngày mùa thu ở trong thính đường mát mẻ, lão lại ra nhiều mồ hôi, thật sự có chút quái dị.

“Đương nhiên hảo! Bất quá Lan Huân là hóa danh (tên giả) của nàng, tên thật của nàng kêu Hồng nhi, Dịch thiếu gia, ngươi không ngại lấy khuê danh hoán chi, càng có thể thấy được quan hệ thân cận của các ngươi trong lúc đó.”

“Danh tự (tên) cũng chỉ là thân ngoại chi danh (tên cũng chỉ là vật ngoài thân), mặc kệ là Lan Huân hoặc là Hồng nhi, chỉ cần là nàng, nàng muốn ta gọi tên nàng là gì, ta đều nguyện ý.”

Nghe hắn nói đắc thâm tình, Tiêu Đại Nghiệp cười gật đầu, nói với tỳ nữ: “Đi thỉnh tiểu thư ra.”

            Không bao lâu, Tiêu Hồng Nhi liền được tỳ nữ nâng đi ra.

Tiêu Hồng Nhi hai gò má phiếm hồng, trên gương mặt quốc sắc thiên hương có vài tia hãn tích (mồ hôi); nàng điểm chút son phấn, thần thái vốn đã mĩ mạo, lại càng như hoa sen mới nở thướt tha.

Liền ngay cả người của Tiêu gia vây xem cũng không thở được vì kinh ngạc, bởi vì nàng rõ ràng chính là Tiêu Lan Huân trong bức tranh mà hoạ công đã vẽ, càng như tuyệt sắc mỹ nhân từ trong tranh bức ra.

 “Lan Huân.” Dịch Vân Trai ngây người chết lặng.

Đã qua ba năm, dung mạo Tiêu Lan Huân thoạt nhìn sơ cũng có sự thay đổi, thân thể vốn gầy yếu nay đã tương đối tròn trĩnh hơn, liền ngay cả khuôn mặt cùng chiếc cằm thon nhọn cũng trở nên đầy đặn hơn, mặc kệ như thế nào thì nàng vẫn là ái nhân của hắn.

 “Vân Trai. . . . . .”

Nàng chần chờ gọi, ba năm qua đi, trên người hắn phảng phất cũng có nhiều ít thay đổi, hắn đã trở thành một nhà thương nghiệp cự phách, tiếp quản sản nghiệp của gia tộc, nhưng điều duy nhất vẫn như cũ không thay đổi chính là tấm chân tình của hắn dành cho nàng.

Dịch Vân Trai lập tức hướng Tiêu Đại Nghiệp hạ bái, không chút do dự nói: “Nhạc phụ tại thượng, ta lập tức phái người bẩm báo gia phụ, chọn ngày lành rước Lan Huân nhập gia.”

Hắn chân tâm chân ý như thế, làm Tiêu Đại Nghiệp ha hả cười không ngừng, mà Tiêu Hồng Nhi lại đỏ bừng hai má, nhìn đến thái độ Dịch Vân Trai khẩn cấp bảo phải cưới nàng làm vợ, bên miệng không khỏi để lộ ra lúm đồng tiền vui mừng.

Tiêu Đại Nghiệp hiếu khách cười nói: “Không, ta phải mang ngươi đi dạo một vòng mới được, tuy rằng nhà của ta không lớn, bất quá cũng có một ít đào lý, thời tiết này quan khán hoa khai (ngắm hoa nở), xem cũng thật hảo.”

Dịch Vân Trai không hề cự tuyệt, gặp lại Tiêu Lan Huân, lòng hắn chỉ có tràn đầy vui mừng.

“Vậy cám ơn nhạc phụ.”

Tiêu Đại Nghiệp dẫn y đi dạo khắp Tiêu gia, bởi vì Tiêu gia là chỗ hẻo lánh, đất trong thôn cũng không đáng giá lắm, cho nên hắn có rất nhiều đất đai, hậu viên trong nhà cũng không nhỏ, hai người nói nói cười cười đi dạo xong, đã là một lúc lâu sau.

Bỗng nhiên, xa xa truyền đến vài tiếng ho khan dữ dội, Tiêu Đại Nghiệp thần tình đang cười thoáng chốc đông cứng lại.

Dịch Vân Trai thấy sắc mặt hắn khác thường, lại nghe thấy thanh âm từ phía sau cánh cửa ngoài hậu viện truyền đến, giống như phía sau cửa hậu viện còn có người ở, lại nhìn kỹ cánh cửa của hậu viện này giống như là mới vừa được tân trang lại, xem ra cửa hậu viện nguyên bản vốn không ở nơi này.

Hắn hỏi: “Phía sau hậu viện còn có người sao?”

 “Ách. . . . . . Không ai.” Tiêu Đại Nghiệp nói nhanh.

Vừa mới nói xong, thanh âm ho khan kia lại nặng nề vang lên, tuyệt nhiên không có khả năng là không có ai, Tiêu Đại Nghiệp dù có tiếp tục nói dối cũng vô pháp giấu diếm.

            “Người ở phía sau hậu viện này chính là cháu ngoại trai của ta, hắn thân mang trọng bệnh, bởi vì từ nhỏ cơ khổ vô y (mồ côi khổ cực), nên mới cho hắn sống nhờ, hắn mấy năm trước bỗng nhiên bị bệnh, mà bệnh ngày càng nặng, mệnh hắn xem ra, ta thấy có lẽ không thể qua khỏi vài năm nữa. Bởi vì bệnh của hắn lây nhiễm, nên mới để hắn một mình ở một nơi, còn kêu tỳ nữ đưa cơm tới, ngươi là thân thể tôn quý, ngàn vạn lần không thể qua đó, bằng không bị lây bệnh sẽ không được tốt.”

Mới nói vài câu, Tiêu Đại Nghiệp liền nói sang chuyện khác, Dịch Vân Trai gật đầu không nói lời nào, dù sao đây cũng là việc nhà của người ta.

 “Thiếu gia. . . . . .” Dịch Vân Trai mang theo một tên tôi tớ bên người tên gọi Tây Ninh, hắn nhỏ giọng nhắc nhở: “Sắc trời sắp tối, thiếu gia, người mau trở về phòng đi, sợ gần chạng vạng sẽ có muỗi.”

 “Đúng, ngươi đường xa mà đến, cũng nên nghỉ ngơi, đêm nay ta mở tiệc chiêu đãi ngươi.” Tiêu Đại Nghiệp cười vài tiếng.

Bảo vệ: Bán Lộ Cầm Quân – Văn Án

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp: